Tập thơ Trời Huyễn Mộng ghi lại những kỷ niệm của tôi về một thời tuổi trẻ. Tuổi của cánh chim tha hương mải mê rong chơi trời mộng. Vần thơ có khi là tiếng kêu khản của chú chim non chợt nhận ra hạnh phúc huyễn hoá mà nó đã từng hát ca. Có khi là tiếng hót yếu ớt gửi vọng cố hương sau những lần ê chề làm trò cho thiên hạ. Và có khi là tình thương dành cho tổ ấm của một cánh chim vẫn mơ đường mây phủ.

VỀ CỐ QUẬN

Cố quận bây chừ con về lại
Bến cũ người xưa trở gót rồi
Tình thương con gửi theo dòng nước
Chảy khắp mười phương mộng gặp người.

Đà Nẵng, tháng Một 2009, sửa lại vào tháng Mười một 2016


CÁNH CHIM

Trời chiều
ráng đỏ
Một cánh chim
như giọt mực vô tình rơi trên trang giấy cũ

Tổ nơi đâu ?
xa lắm
Bạn bè ư ?
đã lạc bầy rồi

Ôi cánh chim
dáo dác tìm gì ?
Đêm dần pha màu trời
và lối về
chập choạng những đường bay.

Sài Gòn, tháng Một 2010


THÀNH PHỐ MỘNG

Ta chẳng muốn nghĩ đâu mà sao lòng buồn mãi
Mộng du hoài giữa huyễn mộng mà thôi

Ta trở về với thành phố nào đây
Nơi vẽ tương lai hay hoang phí tháng ngày
Nơi cô đơn ta đã từng câm lặng
Nơi mênh mông lạc lối những linh hồn

Ta kệ ngày trôi đi dưng dửng
Kệ tương lai nhòa nét bút phai màu
Kệ người nhìn ta như viếng mộ
Chỉ chờ ai về viết lại từ đầu

Nhưng hỡi ôi, ta là ai, là mộng hay là thực
Cuộc đời ta đánh đổi kiếp phù du ?
Ta chờ ai hay chờ chính ta quay lại
Thực, biết rõ ràng mà mộng, vẫn triền miên.

Sài Gòn, tháng Hai 2010


ĐÊM DÀI

Ta chẳng biết, chẳng hiểu nổi mình
Đêm thâu lạc bước chốn vô hình
Nghe lòng chết lặng mà sợ lắm
Nhắm mắt rồi e mất bình minh

Ước chi đêm đừng đến trần gian
Để ta thôi nhớ chuyện bẽ bàng
Thôi nghĩ ngợi những điều xa với
Ngày đủ dài vượt hết gian nan

Ước rứa thôi nhưng chắc sẽ buồn
Mất đêm mất cả ánh trăng buông
Đời đã vậy, nghĩ suy cũng vậy
Trần ai nào đâu thể cạn nguồn.

Sài Gòn, 15 tháng Năm 2010


XIN MỘT MẢNH ĐỜI

Ta vui để giấu giọt đời
Ta buồn khóc nấc chơi vơi tình buồn
Thương ai hứa những lời suông
Thương ta một kẻ buông lung chính mình

Vạn lời như đóng vào đinh
Một cơn mê sản thình lình nhổ đi
Hững hờ ai hững hờ chi
Cho ta hờ hững những gì đa mang

Thôi ai nức nở cười khan
Ta nay quỳ gối bên hàng lệ rơi
Xin ai xin một mảnh đời
Ta nguyền giữ lấy làm nơi trở về.

Sài Gòn, tháng Tám 2011


TA VỀ

Bây giờ trời đã sang thu
Chiều buông mây trắng giăng mù núi xa
Đại ngàn một cõi bao la
Ta về bên mộ đời ta kể người.

Sài Gòn, trước giờ ra phi trường về Đà Nẵng, tháng Chín 2011


TÌM

Cho con tìm lại bình yên
Tiếng chuông tĩnh mặc cửa thiền, mẹ ơi

Cho con tìm lại thảnh thơi
Đóa hoa hồng trắng vừa rơi xuống trần

Con đi tìm lại bản-lai
Thấy xa diện-mục thấy gần vô-minh !

Sài Gòn, tháng Ba 2012


GIẤC MƠ ĐÊM

viết tặng ba và anh

Đêm qua mưa phủ mềm đất lạ
Quềnh quang kêu ồm oạp cả trời đêm
Mưa rơi mái tôn mưa lộp độp bên thềm
Như gõ nhịp lòng con vang nỗi nhớ

Những nỗi niềm con chẳng thể kêu than
Giọt lệ tràn xin thay từng lời nói
Ôi nhớ quá một Người xa vời vợi
Trong cơn mơ con mãi đợi người về

Giấc mơ đêm con chẳng khóc vì người
Con khóc nuối cho nụ cười đã mất
Và cho cả những ai đang tất bật
Nỗi quê nhà, nỗi nhớ, nỗi chờ mong.

Sài Gòn, tháng Bảy 2012


BAO GIỜ ANH TRỞ LẠI SÀI GÒN ?

tặng anh Như Như 

Tiễn anh đi chiều nay
Biết bao giờ trở lại
Tiễn anh đi chiều nay
Tạm biệt một Sài Gòn.

Chẳng phải là quê hương
Thành phố như người bạn
Còn chưa quen hơi thở
Đã ấm từng vòng tay.

Anh đi có nhớ chăng ?
Những con đường xa lạ
Nhưng chật từng góc phố
Nụ cười của ai quen.

Con sẽ nghĩ về anh
Nghĩ về căn phòng nhỏ
Đơn sơ mà đầy ắp
Nghĩa tình anh với con.

Nỗi nhớ rơi trong chiều
Không phải của riêng con
Của thành phố đó anh,
Những người còn ở lại.

Sài Gòn, tháng Một 2013

* * *