Tập thơ Phấn Thông Vàng ghi lại những nỗi nhớ của tôi về Mẹ trong ba năm đầu viễn du. Đó là những giấc mơ còn thổn thức hình bóng Saigon, hình bóng quê nhà, và Mẹ. Đó là những tháng ngày cô đơn đã giúp tôi nhìn lại cuộc sống của mình, và hiểu được một phần nào về nỗi nhớ. Đôi khi ta nhớ, nhưng ta không hiểu nỗi nhớ của mình. Và đó cũng là những hy vọng về một tương lai. Một tương lai, mà có lẽ, Mẹ tôi cũng sẽ bằng lòng.

THOẢNG GIẤC MƠ TRƯA

giọt nước mắt đầu tiên trên xứ lạ
gửi Mẹ hiền hạnh phúc của con thơ

Lan can cũ hiên nhà mình đó
Mẹ ngồi một mình trong nắng ban trưa
Con chạy lại ôm chầm như thuở nhỏ
Mẹ chẳng cười lặng lẽ siết tay con,

Mẹ hỏi: ‘những ngày con im lặng,
Đã nghĩ gì cho cuộc sống tương lai?
Tình thương ấy con làm gì với nó,
hay chỉ khóc ròng những lúc nhớ nhung xa?’

09 tháng Ba 2013


CHO MỘT CHIỀU TRẮNG

Xin đừng trả con về thành phố mùa đông
Nơi nắng sớm mà nghe hồn ngắt lạnh
Hơi thở dài tưởng gió rít ngang tai.

Con không ghét những ngày đông, Mẹ nợ!
Những ngày, đôi môi khô nức nẻ nụ cười
Con chỉ thương cho mùa xuân sắp đến
Lá nào xanh trong nắng trắng đục ngầu.

Mẹ ơi, con nhớ những ngày mưa.
Nước trắng trời và ướt mắt Mẹ con
Phải chi con, ở bên người lúc ấy,
thì mùa đông đâu đã vội vàng đi.

Mẹ bây chừ: Mẹ ở phương mô?
Con vẫn hỏi cả ngàn lần như rứa
Dẫu con biết một điều rất rõ
Bên kia mé rừng là ánh mắt Mẹ con.

Mẹ ơi, trời chiều nay trắng.
Liếc mắt nhìn đâu đó nụ cười.

28 tháng Năm 2013


NHỮNG NGÀY BƯỚC MỎI CON ĐI

Chiều nay có bà mẹ già
Ngồi run tóc trắng nhớ con thơ
Chiều nay, có chàng
Nhìn xa xa núi, nhớ quê nhà.

Ngày đi, ngày đi,
Mẹ đã mỉm cười
Siết tay con dại một niềm tin yêu
Con ơi, con ơi
Hãy rán nên người
Ngày con trở lại, mẹ cười yên vui
Mẹ cười, mẹ cười
Đất nước thanh bình
Và dân ta biết: người, mình thương nhau.

Mẹ ơi!
Con… một thời trai trẻ đi hoang ngậm ngùi
Thương cho phận tủi
Khóc cho thân hèn
Rồi đem phiêu dạt mây trời lửng lơ.
Làm chim liệng cánh ngang đời
Mắt tà dương khép rũ tàn tiếng ca.
Làm cây ở giữa trời không
Trầm ngâm một cõi để rồi lặng câm.
Làm người chẳng biết làm chi
Hay như cỏ dại hóa thành hư vô.

‘Học dã hảo, bất học dã hảo’
Con cười cho chí đời con điêu tàn.
Mẹ ơi, hạt bụi giữa đàng
Thiếu bàn tay giữa những bàng hoàng cơn
Gió mưa mưa gió còn nhiều
Mà sao chí đã như diều đứt dây.
Thôi!
Hay là hóa một cành cây
Hay con trở lại làm mây giữa trời.
‘Như cảo như thảo hề,
Như hòa như đạo hề,’
Hỏi bao kiếp được làm thân con người.

Mẹ cười, mẹ cười
Tiếng vọng đâu đây.
Nghe cơn gió mát làm tay dỗ dành.
Thương con non dại thơ ngây
Vì duyên lỡ ngắn nên người lỡ xa.
Gửi con lại cõi Ta Bà
Với trầm luân những nẻo đời con đi
Con ơi đem lửa thử vàng
Đem vàng góp một ánh vàng đời sau.

Tháng Năm-Sáu 2013


CON ĐANG NHÌN THẤY MẸ

Mẹ ơi con đã nhìn thấy Mẹ
nơi triền đồi thoai thoải bóng hoàng hôn
nắng hạ len sau hàng thông già cỗi
rọi vàng ươm những dấu chân con.

Mẹ ơi con đã nhìn thấy Mẹ
nơi bầu trời xanh ngát một màu thu
lá vàng rơi phủ mềm con dốc nhỏ
mỗi bước chân hạnh phúc nở nụ cười.

Mẹ ơi con đã nhìn thấy Mẹ
nơi núi rừng trắng toát của mùa đông
bông tuyết tan trên đôi môi ấm
nụ cười nào giá buốt vẫn cười khan.

Mẹ ơi con đã nhìn thấy Mẹ
nơi màn đêm sâu thẳm những hoài mong
bầu trời trong, mặt trăng tròn, những ngôi sao rực sáng
trăng quê nhà, ngay đó, ở đâu xa
và con hỏi, những ngôi sao kia, ngôi nào là Mẹ,
liệu bao giờ con chạm đến một lần không?
cơn gió đêm, trong vắt và lạnh buốt
hơi thở nồng mắt lệ cay cay.

Con chẳng biết, Mẹ ơi, con chẳng biết
gặp lại Người, con sẽ nói gì đây
tình thương cũ trôi xa theo ngày tháng
nước mắt nhạt dần những vị của nhớ nhung
nhưng Mẹ nhỉ, tình người, là vậy
có thứ gì vĩnh viễn được đâu
thôi, con chẳng trói lòng mình bằng kỷ niệm
để tình thương được đúng nghĩa của tình thương.

23 tháng Một 2014


NÉT BUỒN

Mẹ ơi trưa nay con nhớ mẹ
Tự nhiên thôi chẳng biết vì đâu
Con tìm xem lý do nào để nhớ
Chỉ thấy lòng một nỗi buồn tênh

Ngày xưa con nhớ mẹ hì
Khi buồn mẹ lại thầm thì cùng con
Lưng tựa hiên nhà trông trăng sáng
Nét mẹ buồn vàng võ như trăng.

Nhớ mỗi lần con nhìn mắt mẹ
Nỗi buồn vui con đoán biết được liền
Con gặn hỏi, mẹ cười: chuyện chi mô có!
Mẹ sợ con buồn theo mẹ hay răn?

Con còn nhớ có lần tan lớp học
Bước về nhà không khí nặng nề, ôi
Lời con thưa căn nhà im lìm đáp
Con chạy tìm, con gọi: mẹ ơi!

Trong giấc mơ đôi lần con gặp lại
Nỗi bàng hoàng khi nhà vắng mẹ con
Con sợ, mẹ ơi, con sợ lắm
Rủi một ngày con chẳng thấy mẹ đâu.

Nỗi đau của mẹ bao giờ con thấu rõ
Kiếp hải hồ quên mất bóng trăng xưa…

15 tháng Sáu 2014


PHẤN THÔNG VÀNG

Đã lâu rồi con không nhớ mẹ
Và bao lâu mẹ chẳng nhớ thăm con ?
Ôi tháng ngày dòng đời mải miết
Trôi giữa buồn, vui, tự vấn của tâm hồn.

Mẹ ơi thật lòng con chẳng thể
Nhớ mẹ cho trọn hết một nỗi niềm
Những hoang đường nhởn nhơ mời gọi
Vội kéo con ra khỏi phút lắng lòng.

Đôi khi con giận mình mẹ nợ
Giận chí trai mềm hơn liễu ven hồ
Đời vẫn sống nhưng sao hời hợt
Để cõi lòng chẳng tỏ bóng trăng khuya.

Mẹ ơi mấy hôm nay trời gió
Phấn thông vàng thoang thoảng đại ngàn
Thơm cả vào lòng người lữ khách
Chút nhớ thương ấm giọt lệ tràn.

Tháng Năm 2015


CON SẼ VỀ

Con sẽ về thăm lại chốn xưa
Ngồi bên chiều trong tiếng bạch đàn reo
Kể cho mẹ biết bao điều ấp ủ
Nắng Sài Gòn hay tuyết lạnh nơi con.

Con sẽ về đi lại từng con phố
Mà ngày xưa chở mẹ vội vàng qua
Lần này con sẽ đi thật chậm
Chở anh Như Như thay mẹ ngắm quê mình.

Con sẽ về bật lại khúc nhạc xưa
Đêm ba mươi cả nhà ngồi xem hát
Ba sang ngoại trông chừng nồi bánh tét
Cũng thấp thỏm về kẻo tiếng hát vội ngưng.

Con sẽ về ăn bữa cơm thường nhật
Bàn bốn người một chiếc ghế trống trơn
Mẹ lặng đứng nhìn con, con biết
Và rồi đứng lặng mãi mà thôi.

Con sẽ về… im lặng mẹ ơi
Sống lần nữa những ngày tháng cũ
Nhìn thật rõ lại từng khuôn mặt
Để mai đi chẳng tiếc nuối gì !

Con sẽ về, mẹ ơi ! con sẽ
Rồi lại đi xa Mẹ tựa hôm nào.

Một ngày mùa hạ, tháng Bảy 2015

* * *