Người Năm Năm Cũ

Tập thơ Người Năm Năm Cũ ghi lại tình thương của tôi dành cho Mẹ trong năm năm ở Sài Gòn. Mùa thu tôi rời Đà Nẵng, mùa xuân trở về thì cố quận đã vắng bóng người. Từ đó, tôi như con thú đi hoang trên những tháng ngày, đôi khi nhìn lại, và rơi một giọt lệ buồn. Tôi khóc cho điều gì nhỉ? Cho nỗi sợ. Nỗi sợ lỡ một ngày nào đó tôi không còn thương Mẹ nữa. 

CÁNH CỬA NƠI CUỐI PHÒNG

cánh cửa ấy
nơi cuối phòng
năm xưa Người qua lại

những đêm nao
khi trời say với gió rì rào
tôi là con ma nhỏ
núp sau cửa
hù nhẹ
mẹ giật mình
cả hai cười xòa
mẹ khẽ gõ đầu
la tôi đôi ba chữ
rồi cười như hạnh phúc nở trong tim,

đêm nay
bên thềm cũ
con bàng hoàng nhận ra
cửa đóng im lìm
tiếng kót két
đã ngủ quên
một năm rồi, mẹ hỉ

những tiếng cười
giờ đây chỉ còn là kỷ niệm
của một thời hạnh phúc xa xôi

nơi cuối phòng
một cánh cửa
vẫn còn đang đóng
để lòng con vẫn còn nhốt chặt
những ký ức thưở nào.

Đà Nẵng, 12 tháng Một 2009 


HOA CẢI THÁNG BA

tháng ba hoa cải vàng chưa nhỉ ?
ta về tìm lại chút hương xuân
của ngày xưa vô tình bỏ lỡ
nay mất rồi tiếc nhớ lắm thay !

Sài Gòn, 01 tháng Ba 2009


NHỚ MẸ

những ngày sắp về lại Đà Nẵng

Mẹ ơi trưa nay con nhớ mẹ
Nhớ vu vơ khe khẽ trong lòng
Trên đường tình cờ ca khúc nhạc
Mẹ lại về rất thật trong con

Trời đang nắng sao con lạnh quá
Lạnh cõi lòng nỗi nhớ quê hương
Giờ này ngoài ấy đang mưa hỉ
Chắc ngày xưa mẹ lạnh run người.

Mới đi xa con đâu nhớ quê nhà
Đâu biết gió biết mưa mùa giông bão
Đâu biết mẹ ướt sũng buổi chợ chiều
Lòng nhớ con lạnh hơn cả trời đông

Ngày trở lại con chẳng còn gặp mẹ
Mẹ của ngày đi, vui vẻ hồng hào
Trên giường bệnh thân già gầy xơ xác
Thấy con về môi nẻ nụ cười tươi

Con đâu ngờ mẹ ra đi như rứa
Một giấc mơ ôi chỉ một giấc mơ
Đến bây chừ đôi lần con cứ ngỡ
Ở ngoài kia mẹ đang đợi con về!

Sài Gòn, một trưa tháng Một 2010


CHỜ LẠNH

Tôi nhớ cái lạnh những ngày xưa
Nhớ cái xoa tay áp mặt ấm nồng
Nhớ mùi áo mốc trong ngăn tủ
Mẹ mặc cho con khi gió lạnh về.

Đà Nẵng, 02 tháng Một 2010


HOA CẢI MƠ VÀNG

Tháng ba hoa cải mơ vàng
Người đi nên mộng cũng tan theo người
Yêu thương tan tiếng khóc cười
Đời tôi tan một góc trời bình yên

Sài Gòn, 10 tháng Ba 2011


NỖI TUYỆT VỌNG MỈM CƯỜI NHÌN ĐÓA HOA HỒNG TRẮNG

Con lang thang giữa đôi bờ ký ức
Rồi một ngày chợt thấy quá xa xôi
Con tìm con trong muôn trùng hoài vọng
Và gục đầu biển vắng một mình thôi
Con gọi Người con sóng gào đáp lại
Khản cổ rồi vẫn đồng vọng dư âm

Đêm mãi đen mà trời chưa muốn sáng
Ai đi hoài gối mỏi chùn chân?
Có nỗi nhớ như sóng xô bờ bãi
Dấu vết nào bỗng chốc hóa hư không.

Mẹ có nghe tiếng lòng con tuyệt vọng
Tự mỉm cười tự khóc tự cuồng quay
Tự cắn môi cho hồng lại cuộc đời
Những nụ cười nức nẻ

Cuộc đời mẹ
Khi bình minh môi cười rạng rỡ
Khi chiều tà bước vội bàn chân
Khi đêm trăng thả nỗi buồn bơi lội trước hiên nhà
Khi mẹ đi chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại
Bỏ mặc con mãi miết giữ gìn
Những nụ cười nức nẻ.

Ôi! Con thương người mưa buồn mái cũ
Sợi nắng chiều dệt tóc dài thêm
Mưa đã rơi trên mái tóc mềm
Những nụ cười nức nẻ.

Sài Gòn, 13 tháng Tám 2012


NGƯỜI NĂM NĂM CŨ

Ta đi năm năm người ở lại
thương nhau áo cũ lấy choàng nhau
kẻ theo hồ hải người tịch bóng
chỉ một mùa đông đã mất nhau

từ ấy khi về qua chốn cũ
nhớ người ta ngỡ lạc phương nao
mái xưa sót lại vầng trăng lạnh
vàng bóng mùa xuân vàng bóng mai

thôi ta chẳng khóc tình ta nữa
nẻo đời vạn lối cũng về không
người đi cách biệt thêm thương nhớ
mây núi xa gì nụ cười nhau

hôm nay cố quận ta về lại
tạm biệt phồn hoa tạm biệt buồn
người vui ở chốn muôn trùng ấy
chắc sẽ gặp ta giữa khói mây …

Sài Gòn, 23 tháng Một 2013

* * *