Cánh Rừng Bạt Gió

Tập thơ Cánh Rừng Bạt Gió ghi lại những đấu tranh nội tâm của tôi trong cuộc viễn chinh của tuổi trẻ. Tôi đã bao lần chiến thắng, và cũng đã bao lần chiến bại. Nhưng tôi biết rõ rằng sự đấu tranh sẽ không bao giờ cùng tận, nên dặn lòng phải tranh đấu đến tận cùng thôi.

TẠM BIỆT VĨNH TUYỀN

Mưa chiều nay mưa trên xứ lạ
Lòng ta cứ ngỡ mưa quê nhà
Tiếng rơi đồm độp trên mái dột
Người đi vội vã lấm lem đời. 

Ta về căn phòng nhơ nhuốt ướt
Nước Trời rửa sạch tấm lòng con ?
Ta trầm mình hư không lặng ngắt
Bốn bức tường giam giữ thời gian. 

Chiều đứng lại bên trời không đi nữa
Mưa lửng lòng chẳng thiết tha rơi
Ta nghe ta tách biệt xác thân mình
Hồn tan vào đêm đen sâu thẳm. 

Trong vĩnh tuyền ta thấy những bàn tay
Lấp lánh vẫy tình thương và hy vọng
Ta khóc ta giây phút bỏ quên mình
Bốn bức tường đổ sụp.

Jochiwon, tháng Bảy 2013


XIN THẮP TRONG TA MỘT NGUYỆN CẦU

Cuộc đời, ngươi dừng lại !
Đừng cám dỗ ta bằng mật ngọt dối lừa
Ta nguyện sống với khổ đau hằng hữu
Nghe lòng mình, nghe cả tiếng ngươi.

Ta đâu phải là người nô lệ
Để ngươi xiềng xích bởi u mê
Ta muốn bước chân vào cõi thật,
Một lần ta hòa nhập với ngươi.

Ước hẹn năm năm ta vẫn giữ
Một lời nguyền cháy giữa đêm mưa
Nước mắt rơi trong ngày tiễn biệt,
Ta tiếc nuối người hay hạnh phúc ta?

Jochiwon, tháng Mười một 2013


GIÓ MÙA THU

Ta nghe gió thơm mùi quê cũ
Giữa mùa thu mây trắng cuộn lưng trời
Bên nhà chắc cũng đang mùa gió
Lá cũng vàng cũng thiết tha rơi.

Thu ngàn dặm sao lá vàng như một ?
Phải chăng vì nỗi nhớ chẳng là hai.

Jochiwon, tháng Mười 2014


TA NHỚ NHỮNG NGÀY MÂY RẤT TRẮNG

Đôi khi thấy những con thiêu thân
Nhởn nhơ trong chiều, mừng vui, rồi chết
Ta chẳng trách sao thiêu thân ngây dại
Chỉ thương mình có phút cũng buông lung.

Đôi khi nghe lòng mình hốt hoảng
Một ngày vội vã một ngày qua
Ta giận ta những tật đời đeo nặng
Giận phút thả lòng ngày tháng ngừng trôi.

Đôi khi nghĩ về ngày mai phải đến
Ta lặng người cầu nguyện mà thôi
Nhưng tự hỏi ta tin mình không nhỉ,
Nếu không thì cầu nguyện để làm chi ?

Ta vẫn biết lòng ta nhiều sợ hãi
Nỗi sợ như mây thiên biến vạn hình thù
Ta nhớ có ngày mây rất trắng
Bên mé rừng ngồi thả những ưu tư.

Jochiwon, tháng Tám 2015


TRƯA VẮNG

Người biết không ta sợ
Những nụ đời mỏng mảnh sẽ tàn phai
Nụ đời ta có ngày cũng vậy
Khi phai tàn biết sẽ về đâu ?

Ta nhìn cây bên ngoài cửa sổ
Cuối thu rồi trông thật xác xơ
Vài chiếc lá quạnh hiu sót lại
Gió đông buốt lạnh một thân gầy

Ta rảo bước nghe hồn trống trải
Một trời mây đục cả lòng ta
Mây trưa nay không đẹp như ngày cũ
Ngày thu xanh lá đổ áng mây vàng.

Ôi ta mộng người ơi ta mộng
Mây đầy trời mà chẳng thấy một chòm mây
Lòng ta cũng người ơi đầy tình cảm
Cảm tình nào chân thật tặng riêng ta ?

Ôi người lòng ta cô quạnh
Giữa bộn bề giấc mộng tương lai
Ta sợ người ơi ta sợ
Tỉnh mộng rồi mà thực mãi còn mơ !

Hongik, tháng Mười một 2015


CHUYẾN TÀU ĐÊM

Hôm qua trên chuyến tàu về muộn
Nhìn đêm ta nhớ mộng giang hồ
Nhớ những ngày ta còn phiêu bạt
Bạn với trăng với gió núi mây ngàn
Với ánh đèn vằng vặc nỗi cô đơn.

Tàu vun vút chở đời ta đi vội
Ngọn đèn bỏ lại phía sau lưng
Ta vùi trong đam mê tham vọng
Nỗi cô đơn chưa sống thật một lần !

Có đôi khi mỏi lòng nhìn lại
Bóng đời ai rệu rã lối về
Ta thản thốt kiếm tìm bến đỗ
Tàu về đâu trong sâu thẳm màn đêm?

Những khổ đau ta sống mãi chẳng ngừng
Bởi kỷ niệm có bao giờ phai dấu
Như con tàu mãi miết chạy trong đêm
Buồn thương mãi miết chảy trong lòng.

Ta biết, buồn thương không phải là hạnh phúc
Nhưng chẳng thể ngăn lòng ngừng lại buồn thương
Những cảm tình dạt dào như cơn gió
Vỗ lòng ta bất tận nỗi niềm,
những kỷ niệm chẳng bao giờ phai dấu,
những dòng thơ ta viết mãi chẳng dừng.

Hongik, tháng Sáu 2016


LAU TẤM GƯƠNG XƯA

Con hỏi trong con còn nhớ mẹ
Giữa câu kinh nấc tiếng nghẹn ngào
Đã lâu rồi lòng con chưa tắm gội
Gương xưa lấm bụi những chuyện đời.

Hôm qua con lang thang xuống phố
Nhặt những nụ cười thắp lại một niềm vui
Nắng chiều nghiêng trên từng mái tóc lạ
Đổ lòng con một bờ tóc ai quen.

Hoàng hôn xuống đồng xa hiu hắt
Mùa hạ còn tháng mấy nữa là thu
Lòng con mơ những cánh rừng nhuộm sắc
Mà hững hờ màu lúa mới còn xanh.

Đôi khi con quên mình trong thực tại
Sống hoang đường ảo tưởng xa xôi
Tấm gương xưa mặc bụi đóng mờ
Khi soi lại nào thấy con, thấy mẹ.

Đêm khuya con lạy Phật thêm lần nữa
Khẽ đưa tay lau lại tấm gương lòng
Con thấy mẹ ngồi bên con cười nhẹ
Song thưa rọi một ánh trăng vàng.

Jochiwon, tháng Bảy 2016


NHỊP CẦU NĂM CŨ

Ta đi giữa chiều thu gió lạnh
Nghe hàng cây xào xạc lá vàng bay
Cõi lòng ta qua đêm dài chếnh choáng
Những niềm tin loạng choạng những niềm tin

Ta tìm về với linh hồn của mẹ
Hỏi người xa có thật một linh hồn ?
Ta đã tin những linh hồn có thật
Vậy mà tìm chẳng thấy bóng người xa.

Ta vọng những điều nhân thế vọng
Bắt nhịp cầu lên hỏi những người trên
Niềm tin mỏng nên nhịp cầu ta gãy
Lời kinh đêm khựng lại giữa cuộc đời.

Ta thương người bắt nhịp cầu năm cũ
Đứng chờ ta qua được bến bờ kia
Sao ta hỡi, rong chơi nhiều ngõ lối
Mặc người xưa vẫn đợi đến bao giờ ?

Jochiwon, tháng Mười 2016


TA VẪN LÀM NGƯỜI LẠ

Năm xưa ta từng làm kẻ lạ
Đến đi ngang dọc mảnh mảnh đời
Người vui đó mà cũng vô tình đó
Lòng ta dần nhạt những môi hồng.

Giờ đây ta vẫn làm người lạ,
Nơi ta thương tựa chốn quê nhà.
Ta tiếc từng ngày ta đang sống ?
Tuổi thanh xuân ẩn khuất rừng già.

Rừng cho ta những ngày im lặng
Những đêm trăng soi tỏ lòng mình
Cho cơn gió thơm nồng hương cũ
Một ánh chiều hoen đỏ mắt người xa.

Ôi tuổi xuân cánh rừng bạt gió,
Bốn mùa qua trầm mặc ưu tư
Lòng ta vẫn lang thang đời lạ
Một cuộc đời chẳng của riêng ta.

Chiều nay đôi cánh chim về tổ
Rừng ơi giữ được cánh chim nào
Bao năm ai còn ai tri kỷ
Từng mảnh đời rụng xuống chơi vơi !

Jochiwon, tháng Mười 2016


TA TÌM GÌ TRONG NẮNG VÀNG TRƯỚC NGÕ

Ta nhặt mấy vần thơ sót lại
Ngỡ đời mình một thoáng sương mai
Mộng đã bao năm giờ thức tỉnh
Thương ai khép lại những đêm dài.

Ta nghe bảo người về cõi Tịnh
Một đời thôi nặng nợ trần gian
Trong ánh mắt vẫn nụ cười năm cũ
Ta nhìn thấy cả vạn tinh vân.

Ta bỗng nhớ những ngày Phương Bối
Bước chân lần dạo cõi thiền môn
Trong hơi thở ta nghe người rất rõ
Rõ như tiếng kinh ta tụng dâng người.

Ta tìm gì trong nắng vàng trước ngõ
Tuyết trời ta hay mai rộ cõi người
Vấn vương đem giặt bên dòng cũ
Áo lòng hong nắng vắt bên song.

Hongik, tháng Mười một 2016

 * * *