Vô đề

Một kiếp nhân sinh đâu dễ có
Lúc thác mãn lòng lại khó hơn
Thương ôi những cánh hoa ngoài nội
Sớm nở tối tàn mặc gió xuân.

Ngẫm trông cái kén con tằm nhỉ
Cho một đường tơ nhả một đời
Hay như ngọn nến hằng đêm tỏ
Tỏ đến tận khi hóa tro tàn.

Sáng nay nhìn lại thân chinh viễn
Tóc đã điểm sương mấy nét rồi
Đọc câu thơ cổ nghe đời thẹn
Đêm ngắm trăng lên lạnh cõi lòng.

Nước non thấp thoáng trong tầm mắt
Quan san hẳn đợi bước chân người
Chim về phương Bắc xin nhắn gửi :
Hồn vẫn trung trinh với đất trời.

Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan) của Lý Thương Ẩn
Jochiwon, tháng Sáu, 2017

Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan)

Tương kiến thì nan biệt diệc nan,
Đông phong vô lực bách hoa tàn.
Xuân tàm đáo tử ty phương tận,
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Hương ngày cũ

Người nằm xuống đưa tay lên gối
Đứa con thơ nép sát mẹ mình
Hương ngày cũ bao năm nghe lại
Mắt nhắm nghiền khóc khẽ từng cơn.

Con hỏi mẹ: sao người đi vội
Biết con thương nhớ đến nhường nào ?
Con đợi mẹ đợi hoài như có thể
Nhớ ngày xưa, chiều xuống, đợi mẹ về.

Con ơi ! một kiếp đời ai biết
Tiết thanh cao vào chốn điêu tàn
Mái nhà này mẹ giữ nhiều kỷ niệm
Buồn không thôi, hạnh phúc được mấy lần
Trời đất gọi mẹ quay về chốn cũ
Phận đàn bà nay rũ bụi phù sinh.

Con ngủ đi chớ vội vàng tỉnh mộng
Để hương xưa đượm ấm một giấc nồng
Chuyện cũ những nghiệp đời mẹ trả,
Duyên xưa bỗng hóa tiếng kinh lành.

Ghi lại một giấc mơ, tháng Sáu, 2017
Trí Như

Bóng người còn đợi bên hiên cũ

Ta giã biệt người vào cuộc lữ
Tháng ba hoa cải sắt son vàng
Ai đi bóng hút vào sương khói
Hiên cũ còn vang tiếng tạ từ.

Hongik, tháng Sáu, 2017
Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ “Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” của Lý Bạch.

Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.
(Năm 726)

Bâng khuâng

Chiều nay lối cũ xanh màu lá
Ta về nắng hạ vẫn còn theo
Nắng đã theo ta bao mùa nhỉ
Mộng xưa xanh mãi đến bao giờ?

Nhưng ta…

Lòng đã thôi đi con đường cũ
Nắng đừng xanh lại những huyền mơ.

Hongik, tháng Năm, 2017

Phong trần khách

Hồn ta vui chốn phong trần mãi
Quê xưa ngoảnh lại vạn trùng xa.

Trí Như cảm tác khi đọc hai câu thơ sau:

“Vĩnh vi lãng đãng phong trần khách,
Nhựt viễn gia hương vạn lý trình.”

trong bài kệ Núi thứ Nhất, sách Khóa Hư Lục của vua Trần Thái Tông.