Mục tử hồi cố hương

Người lữ khách dừng chân. Chàng ngồi xuống bên một lối mòn vắng, đăm chiêu nhìn về phía cánh rừng xa. Chiều xuống chậm theo từng cơn gió lạnh. Gió đầu hạ còn dư âm chút tiết mùa xuân. Nhìn xuống vực sâu từ đây sang mé rừng bên kia, chàng bỗng thấy lòng khơi những nỗi chênh vênh. Gió mải miết lay cánh rừng xào xạc.

Không phải chàng sợ cái vực sâu thăm thẳm kia mà thấy lòng chếnh choáng. Chàng chỉ thoáng buồn cho những mảnh đời chàng đã gặp qua. Mà cũng không phải buồn nữa, đúng hơn là thất vọng. Nỗi thất vọng càng làm cho hành trình phía trước thêm cô độc. Nhưng cô độc là cô độc với thế nhân này thôi. Còn bạch vân, còn rừng già, và còn cả con gió — như chiều hôm nay — đang vỗ về chàng.

Chàng nhớ lại những người bạn đường từ thuở lang bạt cho đến ngày theo đuổi chí tang bồng. Ôi thế nhân lòng người thay đổi. Nhưng, có phải chăng lòng người thật sự đổi thay. Không, không phải. Lòng người vẫn vậy. Bản chất của lòng người vẫn vậy. Chỉ có sự cảm niệm của chàng về lòng người là thay đổi.

Người lữ khách nhớ rõ từng con dốc chàng đã đi qua trong hành trình của mình. Ở mỗi phương trời, chàng thấy ánh trăng đẹp mỗi vẻ khác nhau. Nhưng trăng kia chỉ là một. Như lòng người kia chỉ là một. Chẳng qua chàng chưa có được một ánh mắt từ bi để cảm lòng nhân thế, nên thành ra nhận lãnh lấy sự hoài nghi cho riêng mình.

Chàng nhớ lại lời huấn dụ của Thiên Mục thiền sư ở Hoàng Tước Sơn hôm trước. Người dặn chàng nên nhìn cuộc đời này bằng một ánh nhìn từ bi. Từ bi không phải là xót thương, mà từ bi là hành động của mình đừng để khơi lên lòng bất thiện trong mỗi con người.

Chàng lặng nhìn ánh chiều đang lấp dần vực thẳm. Xa xa, khói lam đã trắng mấy nóc nhà.

Jochiwon, tháng Bảy năm 2017
Trí Như

Dưới cánh sen hạ

Hạ về sen nở hồng ao nhỏ
Gió thoảng thơm hương nức nở chiều
Ơn người lãm khách hoa không hái
Chim uyên còn chỗ trú mưa sa.

Hongik, tháng Sáu, 2017
Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ Vô đề của Thiền sư Từ Thụ Hoài Thâm (1077-1131).

Vô đề

Yên lung hạm ngoại sai sai lục,
Phong hám trì trung bính bính hương.
Đa tạ hoán sa nhân bất chiết,
Vũ trung lưu đắc cái uyên ương.

Vô đề

Một kiếp nhân sinh đâu dễ có
Lúc thác mãn lòng lại khó hơn
Thương ôi những cánh hoa ngoài nội
Sớm nở tối tàn mặc gió xuân.

Ngẫm trông cái kén con tằm nhỉ
Cho một đường tơ nhả một đời
Hay như ngọn nến hằng đêm tỏ
Tỏ đến tận khi hóa tro tàn.

Sáng nay nhìn lại thân chinh viễn
Tóc đã điểm sương mấy nét rồi
Đọc câu thơ cổ nghe đời thẹn
Đêm ngắm trăng lên lạnh cõi lòng.

Nước non thấp thoáng trong tầm mắt
Quan san hẳn đợi bước chân người
Chim về phương Bắc xin nhắn gửi :
Hồn vẫn trung trinh với đất trời.

Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan) của Lý Thương Ẩn
Jochiwon, tháng Sáu, 2017

Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan)

Tương kiến thì nan biệt diệc nan,
Đông phong vô lực bách hoa tàn.
Xuân tàm đáo tử ty phương tận,
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Hương ngày cũ

Người nằm xuống đưa tay lên gối
Đứa con thơ nép sát mẹ mình
Hương ngày cũ bao năm nghe lại
Mắt nhắm nghiền khóc khẽ từng cơn.

Con hỏi mẹ: sao người đi vội
Biết con thương nhớ đến nhường nào ?
Con đợi mẹ đợi hoài như có thể
Nhớ ngày xưa, chiều xuống, đợi mẹ về.

Con ơi ! một kiếp đời ai biết
Tiết thanh cao vào chốn điêu tàn
Mái nhà này mẹ giữ nhiều kỷ niệm
Buồn không thôi, hạnh phúc được mấy lần
Trời đất gọi mẹ quay về chốn cũ
Phận đàn bà nay rũ bụi phù sinh.

Con ngủ đi chớ vội vàng tỉnh mộng
Để hương xưa đượm ấm một giấc nồng
Chuyện cũ những nghiệp đời mẹ trả,
Duyên xưa bỗng hóa tiếng kinh lành.

Ghi lại một giấc mơ, tháng Sáu, 2017
Trí Như

Bóng người còn đợi bên hiên cũ

Ta giã biệt người vào cuộc lữ
Tháng ba hoa cải sắt son vàng
Ai đi bóng hút vào sương khói
Hiên cũ còn vang tiếng tạ từ.

Hongik, tháng Sáu, 2017
Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ “Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” của Lý Bạch.

Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.
(Năm 726)

Bâng khuâng

Chiều nay lối cũ xanh màu lá
Ta về nắng hạ vẫn còn theo
Nắng đã theo ta bao mùa nhỉ
Mộng xưa xanh mãi đến bao giờ?

Nhưng ta…

Lòng đã thôi đi con đường cũ
Nắng đừng xanh lại những huyền mơ.

Hongik, tháng Năm, 2017