Những tình thương không đượm nỗi sầu bi

Người rồi cũng sẽ quên miền đất cũ
những chiều xuân mây rũ trắng lưng đồi
ta vẫn nhớ về thăm con dốc nhỏ
dốc chẳng còn rừng núi đứng hoang vu

ta tiếc gì ? những buồn thương thuở nọ
ngồi bên chiều nghe gió núi lao xao
cảm thương cánh sim rừng nơi đầu ngõ
tím trong chiều chập choạng bóng hoàng hôn

ta sẽ thôi nhớ nhung đầy áo não
người đã xa ai nhắc chuyện nhân thường
hồn ta cũng đã khô dòng lệ cũ
mắt nhìn đời thấy bao nẻo cần thương

Người biết,
ta niệm Phật chẳng riêng cho người nữa
chút từ bi hồi hướng cả mười phương
ta bỗng thấy lòng ta đầy thương cảm
những tình thương không đượm nỗi sầu bi.

Hongik, tháng Ba năm 2018
Trí Như

Những lời đã cũ

Ta rảo bước, nghe từng cơn gió lạnh
Ngắm trời xanh tự vấn một tâm hồn
Mây trắng bay, về đâu mây trắng hỡi
Gửi dùm ta chí nguyện vẫn chưa thành.

Người kể lại đôi câu chuyện cũ
Nhắc nhớ ai bổn phận giữa đời này
Hỏi cuộc sống muôn màu trong mắt biếc
Chọn màu nào để vĩnh viễn sắc son ?

Ta nghe đất thì thầm thân phận đất
Nghĩ lại mình sao thật quá buông lung
Bao cõi lòng ngày đêm đang ngóng đợi
Đợi chờ ta ? Ta đợi chờ gì ?

Những đêm nao, trăng vàng bên hiên vắng
Nhìn bóng trăng ta nhớ dáng mẹ ngồi
Người chắc cũng thầm thương câu chuyện cũ
Chuyện nhắc hoài, cũ quá, hoá thành quên.

Ôi chí nguyện, ngày xưa, giờ nhắc lại
Có thẹn lòng hay vẫn cứ ngây ngô ?
Thôi đừng sống một cuộc đời như thể
Cánh hoa rơi dìu dặt giữa dòng trôi.

Ta đứng lại nghe chừng cơn gió lặng
Trời vẫn xanh dẫu mưa nắng đã nhiều
Mây trắng bay, có về qua xóm nhỏ
Nhắn dùm ta: nguyện cũ vẫn ghi lòng.

Jochiwon, tháng Một năm 2018
Trí Như

Ngày về

(I)
Chừng tháng nữa ta về cố quận
Vấn vương lòng hỏi vấn vương gì
Ôi những mười năm du thủ mãi
Người xưa cảnh cũ biết tìm ai.

(II)
Chuyện của mười năm thôi nhắc nữa
Người xưa giờ đã bốn phương trời
Ta về hiên cũ còn vương nắng
Trông bóng đổ dài, hỏi bóng ai ?

(III)
Ta về tìm lại màu son cũ
Dáng liễu ngày xưa có rũ mềm ?
Ôi những phận đời sao lận đận
Hạc gầy cánh mỏng nặng lòng thêm.

Jochiwon, tháng Một năm 2018
Trí Như

Cảm niệm

Cuốn rạ vàng, ánh lên trong nắng sớm
Sương chưa tan đồng trắng tận trời xa
Mấy ngôi mộ im lìm bên vách núi
Cỏ đã dầy ai dẫy kịp mùa xuân.

Đời hứa hẹn bao điều ta chưa biết
Nên cõi lòng mải miết những phân vân
Ta nhìn nắng cười nụ cười rất thật:
Sự ở đời biết trước để làm chi ?
Ta vẫn sống đời về đâu chưa rõ
Nắng vẫn vàng đồng trống vẫn mênh mông.

Ta bỗng thương mộ cỏ trên đồi vắng
Mấy năm rồi ai tụng một lời kinh
Ôi cõi lòng buồn tênh như mộ
Sống lang thang chẳng cảm niệm riêng mình.

Đời cho ta ngao du sơn thuỷ
Chẳng để vui chẳng phải để hưởng nhàn
Từng vùng đất từng nỗi niềm đang đợi
Bước ta qua cùng gạn cõi lòng nhau.

Ta thấy nắng lại vàng trên đồng vắng
Một tấm lòng thẳng thắn để làm tin
Nào ai biết những điều gì sẽ tới
Nắng ngàn năm có đợi một nụ cười.

Trên đường sang Singapore, tháng Mười Hai năm 2017
Trí Như

Thương Hàn Phong

Han Phong 11-2012
Hàn Phong, An Khê, tháng Mười Một năm 2012 – Chuột con chụp

Anh ơi! một kiếp đời phiêu bạt
Giờ đứng chồn chân ở chốn này
Nhưng mộng trường chinh nào có tắt
Lời thơ đem họa mấy đường mây.

Thôi gắng nghe anh chừng ít nữa
Con thơ khi đã bước vững vàng
Bến cũ ta về trông khói sóng *
Bóng chị đưa đò đón em sang **

Gặp lại Hàn Phong sau năm năm xa cách, Sài Gòn, tháng Mười năm 2017
Chuột con

________________
*chỉ Bến Tuyết
**người chị trong bài thơ Chị của Hàn Phong
khổ thơ cuối được Hàn Phong góp ý và chỉnh sửa.

Hàn Phong viết tặng Chuột con

Thương quý em nhiều

Nhớ bữa ấy hai đứa ngồi tâm sự
Anh đọc em nghe bài thơ “Giang Hồ”*
Hứng bỗng nổi, Gia Lai liền đặt vé
Ta lên đường đủ “súng ống”, ba lô

Dân phố biển quanh năm nhìn thấy biển
Mấy khi đi giữa mây núi chập chùng
Máu “nhiếp sĩ” dâng tràn hơn sóng cuộn
Nghía bên nào cũng chụp tứ lung tung

Đêm cháo vịt – rượu…cồn – người xứ “nẫu”**
Chẳng “mi-rô” mà nhạc nhẽo vang trời
Bàn dăm “mống” bà con nhìn tưởng chợ
Có rượu ngon cục đá cũng nhiều lời

Em phố thị vốn chân mềm tay yếu
Mắt bốn tròng quen bạn với kinh thư
Đâu có biết đây rừng thiêng nước độc
Ngủ một đêm trúng gió cổ đau nhừ

Đã đau bệnh phải kiếm đường chạy chữa
Gặp bác lang vườn thả…cuốc, lấy kim châm
Mình tái mặt chẳng quen màn giác, lể
Phóng lên xe hai đứa… chạy ầm ầm

Thời bình đấy mà khác chi thời loạn
Chuyến bay đêm sót lại vé sau cùng
Một trận đánh…chẳng bên nào thắng cuộc
Phi cơ vèo, ta đứng, bụi mù tung***

Mới thoáng đó giờ đã thành kỷ niệm
Bấy nhiêu thôi, viết mãi hóa dư thừa
Rồi có dịp hẹn nhau về quán cũ
Ta cùng ngồi đọc lại áng thơ xưa

SG 30/10/2017 – Kỷ niệm buổi gặp mặt tình cờ.
Hàn Phong

* Bài thơ “Giang Hồ” của TG Phạm Hữu Quang
** Xứ Nẫu: chỉ dân Bình Định
*** Nguyên văn câu thơ trong bài “Giang hồ”: Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung…