Những chiều vương vương nắng

Gió gọi lòng ta về chốn cũ
Tiếng bạch đàn ru giấc mộng tàn
Bên cửa ai ngồi trông xa vắng
Nghe hoàng hôn rụng nẻo hoang vu.

Người lang thang mãi trời miên viễn
Sóng cuộn buồn vui, có ngậm ngùi,
Có tiếc những ngày mây rất trắng,
Và mắt ai cười biêng biếc xanh.

Ngước nhìn lối nhỏ chừng thăm thẳm
Chẳng nghĩ gì sao bỗng chạnh lòng
Gió lay chiếc lá trong rừng vắng
Đếm cả mười năm rụng mấy lần.

Ôi chiều xuống chậm, chiều xuống chậm
Cánh chim bay vội hỏi về đâu?
Có về hiên cũ, thăm người cũ,
Cùng đợi trăng lên, nhớ những gì ?

Jochiwon vào hạ, tháng Sáu 2018
Trí Như

Bụi vàng

Mùa ở đây, mấy hôm rồi trở gió
Từng mái nhà góc phố bụi hoàng vân
Con nước trong lặng chuyển màu xuân đậm
Những tàng thông rủ rỉ gọi nhau vàng.

Ta nhìn lại năm năm trường tá túc
Cùng chốn này đủ biết mấy buồn vui
Ngày xưa đến tuyết vừa tan đông cũ
Ít hôm đi nắng hạ chắc bùi ngùi.

Giờ phiêu bạt, đâu là vùng đất mới,
Trăng có vàng như trăng ở nơi đây?
Đời sống hẳn sẽ thêm nhiều vất vã
Chí tang bồng há phải cuộc rong chơi.

Ta thầm hỏi: ‘trăng quê giờ đâu nhỉ,
Bên mé rừng, hay trên sóng lênh đênh?’
Trăng chỉ một như lòng người chỉ một
Ở khơi xa, núi cả, lẫn hiên nhà.

Gửi theo trăng ta nhắn miền miên viễn
Một tâm hồn đầy mộng ước thiết tha
‘Người sẽ đến xin đất trời nâng đỡ,
Mỗi bước chân nguyện đắp nẻo sơn hà.’

Jochiwon, tháng Năm, 2018
Trí Như cảm tác khi đọc Túc Chương Đình Dịch của Bạch Cư Dị.

Túc Chương Đình Dịch

Dạ bán Chương Đình dịch,
Sầu nhân khởi vọng hương.
Nguyệt minh hà sở kiến,
Triều thuỷ bạch mang mang.

Bạch Cư Dị (772—846)
(nguồn: báo “Ngày nay”, số 148, 1939, thivien đăng lại)

Trú ở trạm Chương Đình

Nửa đêm ở trạm Chương Đình,
Người thường mang tâm sự (sầu nhân) khởi lên những vọng [tưởng] nhớ cố hương.
Nhìn trăng sáng mà dường như có thấy trăng đâu [hỏi trăng đang ở nơi nào: ở trạm Chương Đình hay ở cố hương],
Rồi nhìn những ngọn sóng bạc đầu [tựa như mái đầu bạc] mà lòng thấy mang mang [vừa mênh mông, dập dìu, vừa vô định, mờ mịt].

Trí Như tạm dịch

Mai lênh đênh chắc rằng ta sẽ nhớ

Đêm chẳng nói mà như ai thủ thỉ
Lời thinh không đồng vọng với lòng mình
Ta bỗng thấy những cảnh tình tuyệt mỹ
Hiện nguyên hình trên mấy nẻo vô minh.

Mưa lác đác sương lam mờ giăng thả
Núi rừng xa trầm mặc tựa đợi chờ
Sớm mùa xuân chợt nhớ chiều cuối hạ
Mai đi rồi sỏi đá có bơ vơ?

Ai gánh nổi sơn hà cùng phiêu bạt
Chút tình thơ đủ chật túi trăng ngàn
Ta lang thang gói theo từng hơi thở
Của đất trời đã nặng nghĩa cưu mang.

Hongik, tháng Tư, 2018
Trí Như

Ta về với ta

​Ta trở về với cõi lòng chân thật
Viết cho mình, chẳng gửi một riêng ai
Từng ký ức giữ hồn người thêm chật
Chuyện bây giờ sẽ cũ ở tương lai.

Níu chi mãi những môi cười đã nhạt
Mỗi kiếp đời hằng hữu một niềm đau
Giữa cuộc sống huyên thuyên bao cười nói
Lời thật thà bỗng hoá dối gian nhau.

Hongik, tháng Tư, 2018
Trí Như

Chuỗi tràng hạt cũ

Người theo mộng dẫn ta về thạch cốc
Ánh tà huy nghiêng bóng đổ bên chiều
Trách ai mãi lang thang hồn du tử
Mặc am xưa tuyết phủ trắng tiêu điều.

Người còn giữ manh áo sờn thuở nọ
Hương chưa phai nghe thoảng góc trời xa
Ta chợt nhớ liêu tranh ngày bão gió
Và đại ngàn tịch tĩnh áng mây qua.

Người ơi dẫu ta vui đời du thủ
Chuỗi tràng thơm vẫn nguyên vẹn một vòng
Xin gắng đợi mai ta về chốn cũ
Dưới trăng khuya lần hạt tỏ nguyện lòng.

Jochiwon, tháng Tư, 2018
Trí Như

Nhắn người bạn cũ

cho những ngày sắp sẽ lênh đênh

Tiễn nhau đến cuối con đường,
Hỏi người có biết mình về phương nao.
Cảm thương cùng bậc anh hào,
Cô thân phiêu bạt bến nào dừng chân.
Tử sanh gối mộng tu thân,
Đâu vì manh áo phân vân nguyện lòng.
Hỡi người cất bước thong dong,
Hẹn mai hội ngộ bên dòng phù vân.

Trí Như cảm tác khi đọc Biệt Tiết Hoa của Vương Bột.
Tháng Tư, 2018

Biệt Tiết Hoa

Tống tống đa cùng lộ,
Hoàng hoàng độc vấn tân.
Bi kinh thiên lý đạo,
Thê đoạn bách niên thân.
Tâm sự đồng phiêu bạc,
Sinh nhai cộng khổ tân.
Vô luận khứ dữ trú,
Câu thị mộng trung nhân.

Vương Bột (649–675)

Tạm biệt Tiết Hoa

Tiễn biệt nhau nhiều đến nỗi hết cả con đường
Gấp gáp chỉ để hỏi bến đỗ nơi nào
Thương cảm và kinh sợ con đường dài vạn dặm
Rét mướt làm đứt đoạn thân trăm tuổi
Nỗi tâm sự cùng nhau là những kẻ phiêu bạt
Sống (sinh nhai) cùng với những nỗi khổ đau
Bất luận là kẻ đi hay là người ở
Đều hẹn gặp nhau trong mơ.

(Trí Như tạm dịch nghĩa dựa trên bản dịch nghĩa của thivien.net)

Nụ cười buồn

Người con gái mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều giấu một phần sau mái tóc đen dài buông lất phất. Ánh sáng yếu ớt hắt ra từ cửa sổ làm nụ cười của nàng thêm mềm mại. Trong cái chập choạng của sáng và tối, ánh mắt nàng sâu và đằm thắm hơn. Chàng chẳng hiểu vì sao nàng cười, và cũng không biết nụ cười ấy có dành cho mình hay không. Nhưng giữa cái căn phòng lạnh ngắt ấy, chỉ có hai người.

Nàng ngồi, xích ra cuối giường, tay gác lên gối, trầm ngâm. Vẻ lặng im càng làm nàng thêm dịu dàng quá đỗi. Nhưng dường như, một nỗi buồn đang len lỏi qua từng ngón tay buông. Nàng chẳng cần nói một lời mà cả hai như muốn khóc. Nàng đưa mắt ra xa, khẽ nhìn cánh cửa nơi cuối phòng. Nàng chẳng muốn kể lể thì phải. Mà có đi chăng nữa, chắc gì cái căn phòng chật hẹp kia đủ chỗ cho tâm sự của nàng.

Có lẽ, chàng thương nỗi buồn của nàng, đúng hơn là thương nàng. Vẻ đẹp của người thiếu nữ có khác gì như giọt sương mai — mỏng manh và chực chờ rơi rụng. Nhưng ở nàng, giọt sương ấy còn mặn như một giọt lệ sầu. Chẳng cần nàng phải thổ lộ, chỉ cần nhìn nụ cười, chàng cũng hiểu phần nào.

Thật lòng, chàng không thích nụ cười của nàng. Chàng thấy trong ấy dấu diếm một quá khứ mà nàng muốn quên lãng. Nàng cười chẳng bao giờ ra tiếng, cùng lắm chỉ là một vài âm thanh khúc khích. Có lần, nàng buộc miệng:

– Em cười mà nghe như con nít khóc ấy, anh nhỉ?

Jochiwon, tháng Ba, 2018
Trí Như