Đêm im lặng

Có những lúc lòng ta như quặn thắt
Bởi vì đêm, đêm im lặng lạ lùng
Gió bên thềm thở than từng tiếng vọng
Ngậm ngùi thôi, đêm im lặng trả lời.

Có những lúc ta cần mình im lặng
Để nghe đời vẫn vọng những tiếng than
Ta chỉ biết lòng ta nhiều đau khổ
Hỏi rằng người: người đau khổ hay không ?

Ta nghe đêm, lặng im mà buồn bã
Đâu biết rằng, đêm nhường cũng như ta
Muốn im lặng để nghe từng vang động
Âm thanh nào rồi cũng phải lặng im.

Ta hỏi đêm: vốn đời là im lặng,
Hay có vang, có động, rồi lặng im,
Nhưng vang, động, vốn từ đâu sinh nhỉ,
Có phải sinh từ những nỗi lặng im ?

Nếu cứu cánh vốn dĩ là im lặng
Thì dẫu vang, dẫu động, chẳng hề chi !
Ta nhắc nhủ lòng ta thêm lần nữa,
Để thanh âm đừng khuấy động cuộc đời.

Ôi cõi lòng ! cõi lòng đầy sợ hãi
Giữa lặng im nghe trống trãi lạ lùng
Nên vỗ tay cho vang thành một tiếng
Rồi ngậm ngùi tiếc nuối nỗi lặng im.

Đà Nẵng, đêm cuối thu, tháng Mười Một, 2020

Tâm tưởng

Lòng ta muốn, lại đi con đường cũ
Sống lang thang cho trọn phận lữ hành
Quê nhà đó gói thầm trong tâm tưởng
Thương người xưa thả tóc đợi bên thềm.

Thôi ! đừng níu lòng ta về phố cũ
Phố đã mờ những dấu của ngày xưa
Đời như sông trôi hoài con nước lạ
Như cảm tình đậm mấy cũng tàn phai.

Ta phải sống, cho cõi lòng ta sống
Cho muôn trùng những tâm tưởng tiêu dao
Cho dĩ vãng thôi trói lòng ta nữa
Cho bước chân đi, những bước, chẳng ngập ngừng.

* * *

Mấy hôm nay gió mưa về quá đỗi
Nhiều phận đời cũng trả kiếp phù sinh
Con nước dâng phố nhòa bao kỷ niệm
Tâm tưởng còn, hay đã cuốn trôi đi ?

Ôi ! ta ngỡ, đời ta là tâm tưởng
Bỏ dễ dàng như một thoáng chiêm bao.
Nhưng, tâm tưởng, giữa hai luồng sinh, diệt
Bỏ nơi này, đọa nơi khác, làm sao ?

Đã bao lần ta về qua phố cũ
Kẻ rong chơi trốn chạy cuộc lữ hành
Con đường đất vẫn bụi mờ giăng phủ
Kẻ lữ hành lại tiếp cuộc rong chơi.

* * *

Ta hỏi người: có còn trong tâm tưởng,
Hay hiên xưa, giữ đó một linh hồn ?
Người khẽ bảo: trăng đêm nay vẫn sáng,
Ánh sáng này có phải của trăng xưa ?

Ôi ta mộng, người ơi, ta mộng
Trí trá cõi lòng cho tâm tưởng buông lung
Rồi chiêu cảm những nghiệp buồn năm cũ
Trói mình trong ảo tưởng của cuộc đời.

Mai ta đi, ừ, ta phải đi lần nữa
Bỏ quê xưa, bỏ lại ánh trăng mờ
Kẻ lăng bạt kiếm gì trong cuộc lữ
Người đợi ta, mai mốt sẽ trả lời !

Những ngày mưa lũ, Đà Nẵng, tháng Mười, 2020

Mưa cuối thu

Ta nghe gió, nghe mưa, về xóm nhỏ
Xóm vắng người mưa gió lạnh lùng thêm
Con nước dâng mang nỗi niềm cố luỹ
Mưa này đi, mưa khác đến, buồn chăng ?

Nhớ khi xưa, còn người, cơn bão lớn
Nước tràn sân gió giật thấy nao lòng
Dáng người, nhớ, đứng bên khung cửa nhỏ
Mắt lặng nhìn thầm niệm đức Quan Âm.

Người đi mất, đời ta còn giông bão
Gió mưa qua hoang nát một cõi lòng
Giờ nghĩ lại đôi lần thêm thẹn tủi
Những kiếp đời thôi nặng nợ cùng nhau.

Ta vẫn đi lủi thủi giữa cuộc đời
Đôi khi ướt chỉ vì cơn mưa bụi
Ôi phải chi có người trong buổi ấy
Hong dùm ta manh áo tả tơi này.

Những này mưa cuối thu, Đà Nẵng, tháng Mười, 2020

Những mùa trăng

Ngày trăng cũ mẹ ngồi bên hiên vắng
Mắt chờ ai thăm thẳm vọng trời khuya
Mái tóc ngắn khẽ run cơn gió lạnh
Dáng mẹ buồn in lặng mảnh sân trăng.

Tuổi thơ con là những đêm cùng mẹ
Ngồi trầm tư nghe bóng tối thở dài
Con nhìn mẹ đôi mắt cười ráo hoảnh
Nỗi mẹ buồn hiên cũ biết mà thôi.

* * *

Ôi tuổi thơ có mấy lần hạnh phúc
Mùa trăng lên thơm chiếc bánh vuông tròn
Mẹ tảo tần năm ba đôi lượt chợ
Hứa mua chi ? con chẳng nhớ nữa là.

Đêm trung thu trống lân rồn rã gọi
Mẹ bán về, cắt miếng bánh làm tư
Con với anh mỗi đứa cái lồng đèn
Cầm tỏn tẻn, chui qua rào, cháy mất.

* * *

Đêm hôm qua con lang thang xuống phố
Phố ngàn năm sót lại ánh trăng tàn
Nghe khúc nhạc vấn vương ngày tháng cũ
Mơ bến sông đèn hoa thả lập lờ.

Người nhạc sĩ có bao giờ tự hỏi
Khúc nhạc kia uỷ mị mấy tâm hồn ?
Ai nghe đó ? sân đình không một bóng
Ngoài bến sông thuyền hoa vẫn dập dờ.

Giữa phố cũ con nhớ ngày phiêu bạc
Bạn với trăng với hương phấn cuộc đời
Trăng vẫn lạnh như ngày xưa vẫn lạnh
Khúc hoan ca lịm tắt dọc phố mờ.

* * *

Con nhớ mẹ không chỉ của ngày xưa
Mà nhớ cả lòng ai hằng thương tưởng
Dẫu khơi xa, núi thẳm cũng chờ con
Chừ người đã vân du về cõi tịnh
Đường mây nào còn rẽ lối hiên xưa.

Đêm trung thu những tiếng trống dập dồn
Căn nhà cũ nay đã thành hoa lệ
Hương trầm thơm, bánh trái cỗ mâm đầy
Chợt ngoảnh lại góc hiên buồn một thuở
Dáng mẹ ngồi vẫn còn đó chứ đâu
Con thấy nét ai cười như sen ngọc
Mưa nhẹ rơi trăng rực tỏ bên thềm.

Đà Nẵng, Trung Thu, năm Canh Tý ( 2020 )

Lòng ta vẫn trải dưới hiên trăng

Chiều hạ nắng, lá rơi bên thềm cũ
Gió đầu thu nghe lạnh nhớ người xưa
Trông bóng nắng ngỡ tóc người chấp chới
Đưa bàn tay nhẹ với ánh chiều tan.

Ta ngỡ đêm dường như đang đọng lại
Rơi vào ta đôi chấm mực giữa lòng
Đôi chấm mực dẫu bao lần bôi xoá
Vẫn hoàn nguyên như ánh mắt ai cười.

Ta vẫn hỏi lòng ta câu hỏi cũ :
Dòng sông nào còn giữ áng mây qua ?
Đêm vẫn trôi và hồn người vẫn đợi
Trăng đương tròn sao tiếc ánh trăng tan ?

Ôi ! ta muốn giữ đêm cho còn mãi
Cho nhớ thương thôi lặn với trăng tàn
Cho người lỡ có về thăm quê cũ
Thấy lòng ta còn trải dưới hiên trăng.

Đà Nẵng, tháng Bảy, Canh Tý (2020)

Mưa hạ

( tặng một phận đời đã thong dong )

Người về cõi tịnh xa xưa
Vọng nghe tiếng khóc trong mưa thưở nào
Thương ôi lỡ kiếp má đào
Một thân phận bạc mà dao dác lòng.

Người xưa còn đó nhớ mong
Nhắc câu chuyện cũ mà long đong buồn
Phải chăng tạo hóa rẫy ruồng
Hay lòng bi cảm nên buông nguyện đời.

Chơi vơi mấy nẻo chơi vơi
Kiếp đâu đổi phận vào nơi đọa đày
Cũng may duyên cũ còn dày
Đưa người rũ bụi về thay áo lòng.

Người đi mây gió thong dong
Chim oanh lảnh lót trên vòng trầm luân
Nguyện sao trong cõi nhân quần
Những niềm u hận thảy nhuần về Tây.

Đà Nẵng, những ngày cuối tháng Năm, 2020

Những ngày mưa gió lạ

Ta chạnh nhớ giữa đêm trường lặng lẽ
Một hình dung như gió thoảng bên thềm
Nụ cười trắng, mái tóc mềm, vai hạc
Bên hiên nhà khẽ tựa tấm lưng đau.

Trăng thu ấy, đã phai màu năm cũ
Mái hiên xưa rêu phủ bụi đóng mờ
Chỉ còn gió từng đêm bơ vơ gọi
Lan can buồn, trăng chếch, bóng nào nghiêng.

Lần suối mộng, ta về miền miên viễn
Dấu chân xưa sỏi đá vẫn in hằn
Nhưng tìm mãi chẳng thấy người năm cũ
Chỉ nghe quen hương sắc một thời xa.

Ừ thì nhớ, cho thoả lòng thương nhớ
Những kiếp đời đã hết phận cùng nhau
Ta lênh đênh theo cõi lòng nhân ngã
Người sang bờ ngoảnh lại nhớ thiên thu.

Ôi ta thẹn, những ngày mưa gió cũ
Cõi lòng ta để ướt tựa hôm nao
Bên hiên vắng mắt ai cười nheo lại
Một bờ vai khẽ đỡ giọt sầu rơi.

Đà Nẵng, những ngày mưa gió lạ, tháng Tư, 2020