Đêm thu nằm đợi nắng vàng lên

Ta thoảng thấy người nơi góc bếp
Nụ cười y vậy chẳng hề sai
Bên song trăng rơi đầy hiên lạnh
Lá vàng khẽ rụng một sân thu.

Ta hôn đôi má gầy năm cũ
Hương xưa rũ xuống mấy giọt sầu
Ôi làn da khô ráp ngày đông ấy
Môi nẻ rồi vẫn nở nụ cười son.

Ta hỏi: lưng mẹ chừ còn đau không mẹ ?
Người chỉ cười mà chẳng nói năng chi
Người biết không nhiều khi ta thản thốt:
Lúc trở trời lưng tức mẹ tìm ai !

Thương ngày cũ ta chặm từng ngấn lệ
Vẫn mặn lòng một chút hận thiên thu
Ta giận ta những ngày trẻ dại
Để đông sang chẳng níu lại một lần.

Người đi chưa kịp lời giã biệt
Mây thu nhẹ phủ ánh trăng vàng
Gió lộng từng hồi bên hiên vắng
Lá rơi xào xạc động lòng ai.

Những ngày nằm bệnh chuyển mùa,
Trung Thu, tháng Mười năm 2017
Trí Như

Thu về trên lối cũ

Bên chiều gió lạnh hồn ai trống
Nhớ mộng trường chinh thoảng giật mình
Trông lối thu vàng thăm thẳm đợi
Lòng tiếc gì chăng chẳng bước dồn.

Mấy năm đất khách tình như đã
Ôm bóng quê xa gửi chốn này
Mai đây phiêu bạt về phương khác
Lối xưa xin trả bạn chiều thu.

Hongik, tháng Chín năm 2017
Trí Như

Hương ngày cũ

Người nằm xuống đưa tay lên gối
Đứa con thơ nép sát mẹ mình
Hương ngày cũ bao năm nghe lại
Mắt nhắm nghiền khóc khẽ từng cơn.

Con hỏi mẹ: sao người đi vội
Biết con thương nhớ đến nhường nào ?
Con đợi mẹ đợi hoài như có thể
Nhớ ngày xưa, chiều xuống, đợi mẹ về.

Con ơi ! một kiếp đời ai biết
Tiết thanh cao vào chốn điêu tàn
Mái nhà này mẹ giữ nhiều kỷ niệm
Buồn không thôi, hạnh phúc được mấy lần
Trời đất gọi mẹ quay về chốn cũ
Phận đàn bà nay rũ bụi phù sinh.

Con ngủ đi chớ vội vàng tỉnh mộng
Để hương xưa đượm ấm một giấc nồng
Chuyện cũ những nghiệp đời mẹ trả,
Duyên xưa bỗng hóa tiếng kinh lành.

Ghi lại một giấc mơ, tháng Sáu, 2017
Trí Như

Bâng khuâng

Chiều nay lối cũ xanh màu lá
Ta về nắng hạ vẫn còn theo
Nắng đã theo ta bao mùa nhỉ
Mộng xưa xanh mãi đến bao giờ?

Nhưng ta…

Lòng đã thôi đi con đường cũ
Nắng đừng xanh lại những huyền mơ.

Hongik, tháng Năm, 2017