Ta về với ta

​Ta trở về với cõi lòng chân thật
Viết cho mình, chẳng gửi một riêng ai
Từng ký ức giữ hồn người thêm chật
Chuyện bây giờ sẽ cũ ở tương lai.

Níu chi mãi những môi cười đã nhạt
Mỗi kiếp đời hằng hữu một niềm đau
Giữa cuộc sống huyên thuyên bao cười nói
Lời thật thà bỗng hoá dối gian nhau.

Hongik, tháng Tư, 2018
Trí Như

Chuỗi tràng hạt cũ

Người theo mộng dẫn ta về thạch cốc
Ánh tà huy nghiêng bóng đổ bên chiều
Trách ai mãi lang thang hồn du tử
Mặc am xưa tuyết phủ trắng tiêu điều.

Người còn giữ manh áo sờn thuở nọ
Hương chưa phai nghe thoảng góc trời xa
Ta chợt nhớ liêu tranh ngày bão gió
Và đại ngàn tịch tĩnh áng mây qua.

Người ơi dẫu ta vui đời du thủ
Chuỗi tràng thơm vẫn nguyên vẹn một vòng
Xin gắng đợi mai ta về chốn cũ
Dưới trăng khuya lần hạt tỏ nguyện lòng.

Jochiwon, tháng Tư, 2018
Trí Như

Những tình thương không đượm nỗi sầu bi

Người rồi cũng sẽ quên miền đất cũ
những chiều xuân mây rũ trắng lưng đồi
ta vẫn nhớ về thăm con dốc nhỏ
dốc chẳng còn rừng núi đứng hoang vu

ta tiếc gì ? những buồn thương thuở nọ
ngồi bên chiều nghe gió núi lao xao
cảm thương cánh sim rừng nơi đầu ngõ
tím trong chiều chập choạng bóng hoàng hôn

ta sẽ thôi nhớ nhung đầy áo não
người đã xa ai nhắc chuyện nhân thường
hồn ta cũng đã khô dòng lệ cũ
mắt nhìn đời thấy bao nẻo cần thương

Người biết,
ta niệm Phật chẳng riêng cho người nữa
chút từ bi hồi hướng cả mười phương
ta bỗng thấy lòng ta đầy thương cảm
những tình thương không đượm nỗi sầu bi.

Hongik, tháng Ba năm 2018
Trí Như

Những lời đã cũ

Ta rảo bước, nghe từng cơn gió lạnh
Ngắm trời xanh tự vấn một tâm hồn
Mây trắng bay, về đâu mây trắng hỡi
Gửi dùm ta chí nguyện vẫn chưa thành.

Người kể lại đôi câu chuyện cũ
Nhắc nhớ ai bổn phận giữa đời này
Hỏi cuộc sống muôn màu trong mắt biếc
Chọn màu nào để vĩnh viễn sắc son ?

Ta nghe đất thì thầm thân phận đất
Nghĩ lại mình sao thật quá buông lung
Bao cõi lòng ngày đêm đang ngóng đợi
Đợi chờ ta ? Ta đợi chờ gì ?

Những đêm nao, trăng vàng bên hiên vắng
Nhìn bóng trăng ta nhớ dáng mẹ ngồi
Người chắc cũng thầm thương câu chuyện cũ
Chuyện nhắc hoài, cũ quá, hoá thành quên.

Ôi chí nguyện, ngày xưa, giờ nhắc lại
Có thẹn lòng hay vẫn cứ ngây ngô ?
Thôi đừng sống một cuộc đời như thể
Cánh hoa rơi dìu dặt giữa dòng trôi.

Ta đứng lại nghe chừng cơn gió lặng
Trời vẫn xanh dẫu mưa nắng đã nhiều
Mây trắng bay, có về qua xóm nhỏ
Nhắn dùm ta: nguyện cũ vẫn ghi lòng.

Jochiwon, tháng Một năm 2018
Trí Như

Ngày về

(I)
Chừng tháng nữa ta về cố quận
Vấn vương lòng hỏi vấn vương gì
Ôi những mười năm du thủ mãi
Người xưa cảnh cũ biết tìm ai.

(II)
Chuyện của mười năm thôi nhắc nữa
Người xưa giờ đã bốn phương trời
Ta về hiên cũ còn vương nắng
Trông bóng đổ dài, hỏi bóng ai ?

(III)
Ta về tìm lại màu son cũ
Dáng liễu ngày xưa có rũ mềm ?
Ôi những phận đời sao lận đận
Hạc gầy cánh mỏng nặng lòng thêm.

Jochiwon, tháng Một năm 2018
Trí Như

Cảm niệm

Cuốn rạ vàng, ánh lên trong nắng sớm
Sương chưa tan đồng trắng tận trời xa
Mấy ngôi mộ im lìm bên vách núi
Cỏ đã dầy ai dẫy kịp mùa xuân.

Đời hứa hẹn bao điều ta chưa biết
Nên cõi lòng mải miết những phân vân
Ta nhìn nắng cười nụ cười rất thật:
Sự ở đời biết trước để làm chi ?
Ta vẫn sống đời về đâu chưa rõ
Nắng vẫn vàng đồng trống vẫn mênh mông.

Ta bỗng thương mộ cỏ trên đồi vắng
Mấy năm rồi ai tụng một lời kinh
Ôi cõi lòng buồn tênh như mộ
Sống lang thang chẳng cảm niệm riêng mình.

Đời cho ta ngao du sơn thuỷ
Chẳng để vui chẳng phải để hưởng nhàn
Từng vùng đất từng nỗi niềm đang đợi
Bước ta qua cùng gạn cõi lòng nhau.

Ta thấy nắng lại vàng trên đồng vắng
Một tấm lòng thẳng thắn để làm tin
Nào ai biết những điều gì sẽ tới
Nắng ngàn năm có đợi một nụ cười.

Trên đường sang Singapore, tháng Mười Hai năm 2017
Trí Như