trên ghế sa-lông ngồi nhớ mẹ

nhớ năm xưa con ngồi đây nhìn ảnh mẹ khóc nức những đêm trường trong bóng đêm con hận lòng tội lỗi trách người đi vội vã biết nhường nào chiếc ghế sa-lông những đêm ba mươi không còn mẹ anh quắn quít chạy ba vội vàng lo chuẩn bị cúng giao thừa con ngồiĐọc tiếp “trên ghế sa-lông ngồi nhớ mẹ”

để mắt người xưa cũng lộng cười

chim non gãy cánh nương về tổ biết có còn ai đợi cuối đường mưa gió đã sang mùa đông khác những tình thôi chẳng dám tơ vương nhắc nữa làm chi chuyện đã rồi ngại ngùng sương gió, sợ đơn côi chim mê mãi hát ca đời lạ say tình tình lại bạc nhưĐọc tiếp “để mắt người xưa cũng lộng cười”

khi nào chiếc lá biết lênh đênh

mùa thu theo gió sang miền nhớ chiếc lá vàng rơi bỗng thẫn thờ thản thốt hỏi sao người chẳng đợi lá vàng rơi lẻ khóc bơ vơ ta phải đi rồi lá biết không đường về lạnh lẽo gió mênh mông trời đông gió lạnh mùa đông cũ lá ở trời tây nhớ taĐọc tiếp “khi nào chiếc lá biết lênh đênh”

trăng thu

trăng thu nửa bóng vắt lưng trờinửa bóng đâu rồi? nửa bóng ơi!gió lạnh rì rào tâm sự cũmây chiều lững thững giọt sầu rơimang mang lữ khách buông lòng hỏilẳng lặng non cao khẽ trả lời:vốn dĩ trăng kia là một thểtuỳ thời phải có lúc tròn vơi. Garland, tháng Chín, 2019

chút tình đã cũ

chiều lộng gió cuộn ta về cõi nhớnhững hồn nhiên thơ mộng của một thờithời đã sống như thiêu thân ngây dạivui đóm tàn đâu hiểu chuyện ngày mai. giờ nhìn lại hỏi đôi lần hối tiếcthoáng thời gian tuổi trẻ vội vàng quatiếc ngày tháng lang thang hoài phố thịngắm phồn hoa rồi mộngĐọc tiếp “chút tình đã cũ”

những chiều lang thang gió

chiều đã xuống, người quay về chốn trọnghĩ mông lung như chiếc lá lìa cànhtrăng đang lên in nền trời xanh thẳmsoi lòng ai còn tỏ giấc mơ xưa ? ôi giấc mơ của những ngày dang dởkhi lang thang, khi ước nguyện ngập tràngiờ đã đến nơi người cần phải đếngiấc mơ xưa lỡĐọc tiếp “những chiều lang thang gió”