Những ngày chẳng biết sẽ về đâu

Ta sống với niềm tin không thật rõ
Nuôi mộng đời vàng võ đợi từng đêm
Ngày tháng vội như lòng người đang vội
Chẳng chùn chân nhưng bước lại ngập ngừng.

Những đêm sâu dặn lòng người tranh đấu
Chiến bại hoài nhưng chớ ngại người ơi
Trăng thu lạnh ánh trên từng ngọn cỏ
Mắt đăm nhìn hiểu được chút gì chăng?

Ta vẫn đợi một ngày mai sẽ đến
Với đất trời đã hẹn một niềm tin
Ta chỉ thẹn lòng ta chưa nhuận sắc
Để nắng vàng đôi lúc cũng bâng khuâng.

Jochiwon, tháng Mười—Mười một, 2018
Trí Như

Bên chiều bóng nắng vẫn long lanh

Ta lần bước giữa rừng bâng khuâng gió
Cúc mùa thu nở đỏ dọc ven đường
Ánh chiều xuống nghiêng bóng người năm cũ
Đứng chờ ta nơi tận cuối trời xa.

Người năm cũ, đúng rồi, người năm cũ
Lúc thu sang từng hẹn ở bến lòng
Hương một thuở còn thơm vàng khe suối
Tiếng trẻ cười khúc khích vẫn chưa tan.

Ghềnh đá dốc chân ta dường đã mỏi
Định mấy lần từ giã cuộc rong chơi
Lòng suối chợt róc rách lời khẽ nhắc
Sắp đến rồi, cố nhặt bước chàng ơi
Ta cứ ngỡ bên mé rừng ai gọi
Lá chớm vàng theo gió nhẹ rơi rơi.

Người hỏi ta: năm tháng về đâu nhỉ
Chuyện ngày xưa trôi dạt tận phương nào
Ta bảo người: thấy nắng chiều đang tắt
Bóng đổ dài trên vách đá cheo leo
Người thử nghĩ bóng tan vào hư ảo
Hay tối tàn sớm lại vẫn hoàn nguyên
Người còn đó, và ta đang còn đó
Chuyện ngày xưa có thật cũ bao giờ.

Thôi dừng bước, những dặm trường xa mãi
Tiễn gì chăng nắng gió mỗi mùa sang
Người gắng đợi ta về xây chí cũ
Chung nguyện lòng chẳng nhớ vẫn tìm nhau.

Hương Quang động, Seoul, Trung thu năm Mậu Tuất (2018)
Trí Như

Dạ ngâm khúc

Đêm xuống chậm nghe hồn lữ thứ
Bước về đâu những bước ngập ngừng
Mây khuya hỏi gió đã từng
Nghe mênh mông nặng chút rưng rưng sầu

Về, về đâu, mộng đời dang dở
Đợi chờ chi thêm vẻ hao gầy
Nhớ người ngoảnh mặt hiên tây
Mái xưa thầm hỏi trăng tầy nơi nao

Thôi chớ nghĩ mảnh đời giông bão
Đã bão giông nên ráng gánh gồng
Người đi mấy dặm mà trông
Thương cho kẻ ở còn mong với chờ

Chờ mong nhỉ, ta chờ mong nhỉ
Cả vận đời gửi một niềm tin
Thương ai vất vả vì mình
Và ai tất tả cần mình phải thương.

Jochiwon vào thu, tháng Chín 2018
Trí Như

Những ngày gió bụi

Tàu chạy mãi qua rừng loang loang nắng
Những nhà ga nối tiếp những nhà ga
Ai dừng lại bên đường nghe xa vắng
Chợt thấy ta bên cửa sổ con tàu.

Tàu vẫn chạy bóng người còn theo mãi
Gọi gì ta sao không rõ một lời
Nghe trong gió tiếng ai dường đồng vọng
Với tiếng lòng thổn thức những ưu tư.

Ta về lại quê xưa ngày nắng hạ
Đôi bàn tay vẫn trắng thuở ra đi.
Kẻ chiến bại có ôm lòng chiến bại,
Hay nắng vàng chỉ gắt chút ban trưa?

Cánh chim bay trên ánh chiều đổ xuống
Những mộng đời vẫn thắp phía hoàng hôn
Rồi bỗng thấy bóng người tan đâu mất
Giữa khoảng trời ngoảnh lại một mình ta.

tại phi trường Incheon, 24 tháng Bảy, 2018
Trí-Như

Từng mảnh chiều ghép lại

Ta nghe gió về qua con phố nhỏ
Mây trở mù rơm rớm hạt mưa rơi
Trên đồng xa lúa còn đang tuổi mạ
Ít hôm vàng người hẳn đã ra đi.

Thành phố cũ rồi mai đành bỏ lại
Gió mây qua biết hẹn ước được gì?
Nhưng sẽ nhớ chắc rằng ta sẽ nhớ
Những mảnh chiều hoa trắng rụng chơi vơi.

Trên sân thượng nhà D, Hongik, chiều đầu hạ
Trí Như

Những chiều vương vương nắng

Gió gọi lòng ta về chốn cũ
Tiếng bạch đàn ru giấc mộng tàn
Bên cửa ai ngồi trông xa vắng
Nghe hoàng hôn rụng nẻo hoang vu.

Người lang thang mãi trời miên viễn
Sóng cuộn buồn vui, có ngậm ngùi,
Có tiếc những ngày mây rất trắng,
Và mắt ai cười biêng biếc xanh.

Ngước nhìn lối nhỏ chừng thăm thẳm
Chẳng nghĩ gì sao bỗng chạnh lòng
Gió lay chiếc lá trong rừng vắng
Đếm cả mười năm rụng mấy lần.

Ôi chiều xuống chậm, chiều xuống chậm
Cánh chim bay vội hỏi về đâu?
Có về hiên cũ, thăm người cũ,
Cùng đợi trăng lên, nhớ những gì ?

Jochiwon vào hạ, tháng Sáu 2018
Trí Như

Mai lênh đênh chắc rằng ta sẽ nhớ

Đêm chẳng nói mà như ai thủ thỉ
Lời thinh không đồng vọng với lòng mình
Ta bỗng thấy những cảnh tình tuyệt mỹ
Hiện nguyên hình trên mấy nẻo vô minh.

Mưa lác đác sương lam mờ giăng thả
Núi rừng xa trầm mặc tựa đợi chờ
Sớm mùa xuân chợt nhớ chiều cuối hạ
Mai đi rồi sỏi đá có bơ vơ?

Ai gánh nổi sơn hà cùng phiêu bạt
Chút tình thơ đủ chật túi trăng ngàn
Ta lang thang gói theo từng hơi thở
Của đất trời đã nặng nghĩa cưu mang.

Hongik, tháng Tư, 2018
Trí Như