Dưới cánh sen hạ

Hạ về sen nở hồng ao nhỏ
Gió thoảng thơm hương nức nở chiều
Ơn người lãm khách hoa không hái
Chim uyên còn chỗ trú mưa sa.

Hongik, tháng Sáu, 2017
Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ Vô đề của Thiền sư Từ Thụ Hoài Thâm (1077-1131).

Vô đề

Yên lung hạm ngoại sai sai lục,
Phong hám trì trung bính bính hương.
Đa tạ hoán sa nhân bất chiết,
Vũ trung lưu đắc cái uyên ương.

Vô đề

Một kiếp nhân sinh đâu dễ có
Lúc thác mãn lòng lại khó hơn
Thương ôi những cánh hoa ngoài nội
Sớm nở tối tàn mặc gió xuân.

Ngẫm trông cái kén con tằm nhỉ
Cho một đường tơ nhả một đời
Hay như ngọn nến hằng đêm tỏ
Tỏ đến tận khi hóa tro tàn.

Sáng nay nhìn lại thân chinh viễn
Tóc đã điểm sương mấy nét rồi
Đọc câu thơ cổ nghe đời thẹn
Đêm ngắm trăng lên lạnh cõi lòng.

Nước non thấp thoáng trong tầm mắt
Quan san hẳn đợi bước chân người
Chim về phương Bắc xin nhắn gửi :
Hồn vẫn trung trinh với đất trời.

Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan) của Lý Thương Ẩn
Jochiwon, tháng Sáu, 2017

Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan)

Tương kiến thì nan biệt diệc nan,
Đông phong vô lực bách hoa tàn.
Xuân tàm đáo tử ty phương tận,
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Bóng người còn đợi bên hiên cũ

Ta giã biệt người vào cuộc lữ
Tháng ba hoa cải sắt son vàng
Ai đi bóng hút vào sương khói
Hiên cũ còn vang tiếng tạ từ.

Hongik, tháng Sáu, 2017
Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ “Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng” của Lý Bạch.

Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.
(Năm 726)

Phong trần khách

Hồn ta vui chốn phong trần mãi
Quê xưa ngoảnh lại vạn trùng xa.

Trí Như cảm tác khi đọc hai câu thơ sau:

“Vĩnh vi lãng đãng phong trần khách,
Nhựt viễn gia hương vạn lý trình.”

trong bài kệ Núi thứ Nhất, sách Khóa Hư Lục của vua Trần Thái Tông.

Cảnh xưa còn đợi người về

Thương thân phiêu dạt mười năm nhỉ
Lòng nhớ quê xa chẳng lặng ngừng
Hồn mộng tìm về bao lối cũ
Mộ người xưa đứng khóc rưng rưng
Bạch đàn thuở trước đâu còn nữa
Nuối tiếc thương ôi cảnh núi rừng
Thôi hẹn xuân nào ta trở lại
Tình son tô thắm núi non từng.

Trí Như cảm tác khi đọc
‘Quy Côn-sơn chu trung tác’ của Nguyễn Trãi
(‘Về Côn-sơn ngồi ở trong thuyền làm ra’ do Trúc Khê dịch).
UNC lab, tháng Sáu, 2016

Nếu người ở lại

Người bỏ con đi,
một ngày mùa hạ
người đem theo cả,
những ánh mặt trời,
những cánh chim bay,
trong khung trời cũ,
người bỏ con đi.

Người còn nhớ không,
những ngày thơ mới
trái tim còn đập,
những nhịp tươi vui;
người còn nhớ không,
những ngày nhỏ dại
đêm dài ngồi ngắm,
những mảnh trăng rơi;
người đã ra đi.

Nhưng… nếu người ở lại
dù chỉ một ngày thôi
ngày ấy của ta đây
đẹp hơn bao giờ hết;
ta đi dưới cơn mưa
hay trong con nắng sớm,
ngồi dưới bóng cây xưa
nghe gió rụng xuống đời;
rồi người đi, con chịu,
chút thương yêu gửi lại
cũng đủ ấm lòng con,
người đã thật đi rồi.

Người phải đi, con biết!
nhưng cuộc sống người ơi
chẳng còn gì nữa rồi;
căn phòng nay trống quá
trống cả nỗi hoài mong
như ngày xưa con tưởng
ánh mắt ai vô vọng
trông đêm chờ con về;
con ước làm chiếc bóng
bên bóng người đêm ấy
có lẽ đêm thôi lạnh
và người chẳng ra đi;
người đã thật đi rồi,
người đã thật đi rồi.

Trí Như cảm tác từ bài ‘If you go a way’ do Dusty Springfield hát.
Jochiwon, tháng Ba, 2016

The Children (I Never Had)

mẹ sẽ mãi không bao giờ là mẹ
dẫu đợi chờ mòn mỏi suốt tháng năm

có lần
trong ánh mắt
đứa bé gặp tình cờ
mẹ thoáng thấy con

ngày tháng cứ trôi
mẹ còn hy vọng mãi

nhưng con ơi! xin con tha thứ!
cơ thể này mẹ chẳng thể cưu mang

mẹ đã khóc
từng đêm
con biết
khi giọt máu đào
rơi xuống
hóa hư vô.

Trí Như cảm tác


The Children (I Never Had)

I was not called to be a mother
all the years I might have been.

now there is him
and in his eyes I see them,
the children I never had.

calendars turn
a battle of wills

forgive me, love
my body has won.

so quietly
we grieve
the babies I bleed.

__Kerry Payne Stailey