những mảnh chiều rơi có ngập ngừng

người chở ta qua những con đường nhỏ trời mùa đông lạnh nhớ một người xưa chiều rũ xuống đục như màu tang cũ những mộng trường trôi dạt phía hoàng hôn. người vẫn nói cõi lòng ta chưa đủnên cuộc đời còn cứ mãi lênh đênhta hờn dỗi trách đất trời chưa hiểumột cõiĐọc tiếp “những mảnh chiều rơi có ngập ngừng”

đêm trăng lạc lối cảnh sơn hà

ngày xuân dạo cảnh chốn nhân gian vui mãi chiều buông lỡ ánh tà múc trăng giữ bóng bâng khuâng tiếc áo đẫm hương khuya nặng cõi lòng. đã say trăng gió dặm trường xa cỏ lạ hoa thơm khiến ngại ngần trông phương Nam ấy nghe chuông vọng giận nhớ rừng xanh, hận nhớĐọc tiếp “đêm trăng lạc lối cảnh sơn hà”

trên ghế sa-lông ngồi nhớ mẹ

nhớ năm xưa con ngồi đây nhìn ảnh mẹ khóc nức những đêm trường trong bóng đêm con hận lòng tội lỗi trách người đi vội vã biết nhường nào chiếc ghế sa-lông những đêm ba mươi không còn mẹ anh quắn quít chạy ba vội vàng lo chuẩn bị cúng giao thừa con ngồiĐọc tiếp “trên ghế sa-lông ngồi nhớ mẹ”

để mắt người xưa cũng lộng cười

chim non gãy cánh nương về tổ biết có còn ai đợi cuối đường mưa gió đã sang mùa đông khác những tình thôi chẳng dám tơ vương nhắc nữa làm chi chuyện đã rồi ngại ngùng sương gió, sợ đơn côi chim mê mãi hát ca đời lạ say tình tình lại bạc nhưĐọc tiếp “để mắt người xưa cũng lộng cười”

khi nào chiếc lá biết lênh đênh

mùa thu theo gió sang miền nhớ chiếc lá vàng rơi bỗng thẫn thờ thản thốt hỏi sao người chẳng đợi lá vàng rơi lẻ khóc bơ vơ ta phải đi rồi lá biết không đường về lạnh lẽo gió mênh mông trời đông gió lạnh mùa đông cũ lá ở trời tây nhớ taĐọc tiếp “khi nào chiếc lá biết lênh đênh”

trăng thu

trăng thu nửa bóng vắt lưng trờinửa bóng đâu rồi? nửa bóng ơi!gió lạnh rì rào tâm sự cũmây chiều lững thững giọt sầu rơimang mang lữ khách buông lòng hỏilẳng lặng non cao khẽ trả lời:vốn dĩ trăng kia là một thểtuỳ thời phải có lúc tròn vơi. Garland, tháng Chín, 2019