Phong trần khách

Hồn ta vui chốn phong trần mãi Quê xưa ngoảnh lại vạn trùng xa. Trí Như cảm tác khi đọc hai câu thơ sau: “Vĩnh vi lãng đãng phong trần khách, Nhựt viễn gia hương vạn lý trình.” trong bài kệ Núi thứ Nhất, sách Khóa Hư Lục của vua Trần Thái Tông.

Cảnh xưa còn đợi người về

Thương thân phiêu dạt mười năm nhỉ Lòng nhớ quê xa chẳng lặng ngừng Hồn mộng tìm về bao lối cũ Mộ người xưa đứng khóc rưng rưng Bạch đàn thuở trước đâu còn nữa Nuối tiếc thương ôi cảnh núi rừng Thôi hẹn xuân nào ta trở lại Tình son tô thắm núi nonĐọc tiếp “Cảnh xưa còn đợi người về”

The Children (I Never Had)

mẹ sẽ mãi không bao giờ là mẹdẫu đợi chờ mòn mỏi suốt tháng năm có lầntrong ánh mắtđứa bé gặp tình cờmẹ thoáng thấy con ngày tháng cứ trôimẹ còn hy vọng mãi nhưng con ơi! xin con tha thứ!cơ thể này mẹ chẳng thể cưu mang mẹ đã khóctừng đêmcon biếtkhi giọt máuĐọc tiếp “The Children (I Never Had)”