Những chiều lang thang gió

Chiều đã xuống, người quay về chốn trọ
Nghĩ mông lung như chiếc lá lìa cành
Trăng đang lên in nền trời xanh thẳm
Soi lòng ai còn tỏ giấc mơ xưa ?

Ôi giấc mơ của những ngày dang dở
Khi lang thang, khi ước nguyện ngập tràn
Giờ đã đến nơi người cần phải đến
Giấc mơ xưa lỡ rụng dọc đường xa ?

Có lẽ nào, ta quên ngày tháng cũ
Quên bức tường vôi trắng tựa tương lai
Và đã quên những đêm trường nằm đợi
Chút tin sương nhạn trắng cắp bay về.

Ừ, đã quên, nhưng bàng hoàng chợt nhớ
Một niềm tin ai gửi ở nơi mình
Ta thương nắng thoi thóp từng ánh lửa
Vội vã về chong lại ngọn đèn khuya.

Trên những chuyến tàu ngược xuôi,
Garland, TX, tháng Tư, 2019
Trí Như

Trăng lạnh

Đêm lắng đọng nơi hồn người lữ khách
Nghe thinh không lanh lảnh gọi tên mình
Rủ rỉ tiếng dế ngâm từ đất lạnh
Cỏ đồng khô mảnh khảnh dưới trăng mờ.

Người tạ đất cưu mang đời khách lữ
Hỏi bia xưa sao để trả ơn này
Gió ngàn xa rít từng cơn ngắt lạnh
Bia im lìm như thể tự ngàn năm.

Ta nguyện gì trong mỗi lời khấn nguyện
Nguyện cho ta cho cả những linh hồn
Cơn chìm nổi lòng ngã nghiêng như sóng
Những linh hồn có nghiêng ngã cùng ta.

Trăng rơi nhẹ ánh trên từng liếp cỏ
Hỏi dặm trường trải đợi bước chân qua
Người vương vấn cô thôn nồng khói bếp
Hay ngại lòng chưa đủ vượt khơi xa?

Jochiwon, tháng Hai năm 2019
Trí Như

Thi vũ

Mưa buổi sớm khẽ nhắc người khách lữ
Chút tình riêng nên giữ ở trong lòng
Bao ngày tháng tưởng chừng ai đã hiểu
Vẫn mông lung một ngõ lối tâm hồn.

Ta bỏ lại những mộng trường lãng đãng
Nhìn hoa rơi ngỡ rụng mỗi cho mình
Đôi khi đợi gió mây về chỉ để
Cảnh hồn nhiên đem nhuộm một nỗi lòng.

Người chẳng trách cho lòng ta vị kỷ
Áo phong phanh để lạnh tấm chân tình
Phong lưu mãi đến quên lòng tri kỷ
Người từ bi nên khóc khẽ một mình.

Tay vội nhặt chút bụi hồng vương vấn
Hiểu gì chăng hay chỉ thoáng chạnh lòng
Đêm mưa gió biết còn ai ngóng đợi
Để đường xa thôi bớt nẻo mịt mù.

Mai mốt về với khung trời năm cũ
Mái hiên xưa sương trắng phủ vai mềm
Trông mắt ai khẽ cười mây thi vũ
Thoảng hương lòng ta nhớ mãi nghìn thu.

Đà Nẵng, ngày cuối năm 2018
Trí Như

Những ngày mưa

Dòng đời vội về đâu trôi mải miết
Mặc những hồn da diết chuyện đau thương
Kẻ tâm sự có thật lòng tâm sự,
Hay nói cười cho thoả phút ưu tư ?

Người lặn lội giữa đôi bờ sương gió
Gánh sầu bi mong trọn một nguyện lòng
Ta ngồi đợi những ngày mưa dầm dãi
Mái hiên buồn gió lạnh ngọn đèn khuya.

Ai cũng sống một đời nhiều mong ước,
Ước mong nào đem tặng cõi lòng chung ?
Ôi nhân thế trách chi người nhân thế
Chỉ trách mình cũng nhân thế phù sinh.

Mấy hôm nữa mưa nhường thôi nặng hạt
Đất rền vang bao tiếng trống gọi chào
Ta thầm hỏi có quên ngày tháng cũ,
Để sương mềm trên thảo cấu thêm đau ?

Đà Nẵng, tháng Mười hai, 2018
Trí Như

Tuyết Đầu Mùa

Hôm nay, tuyết đầu mùa. Những bông tuyết trắng đang rơi lẫn cùng cơn mưa nặng hạt.

Mới cuối tháng Mười một mà tuyết đã rơi rồi sao. Tôi ngỡ ngàng. Có lẽ trời thương nên cho tuyết rơi sớm để kẻ lữ khách sắp rời xa chốn trọ được thưởng ngoạn lần cuối cái tuyệt cảnh của mùa đông. Tôi nhìn xuống những luống bắp cải còn chưa kịp cắt, tuyết đã đọng trắng từng hàng. Nghe nói trên miền Bắc, tuyết rơi dày lắm. Đó là một chuyện lạ. Vì tuyết đầu mùa thường mỏng manh và lẹ làng tan biến khi nắng sớm lên cao. 

Chớm trưa, trời đã quang hẳn. Tôi dạo một vòng qua những con đường cũ. Những chiếc áo bông dày xột xoạt. Những hơi thở trắng đặc như khói thuốc. Những cành trơ trụi lá in mình trên nền trời đục. Những người đàn bà ngâm bắp cải làm kim chi gọi nhau cười lanh lảnh. Mùa đông đã về thật rồi. 

Sau bữa cơm tối, tôi rửa chén. Nước như băng làm tê cả hai bàn tay. Tôi chợt nhớ mẹ. Ngày xưa, mùa đông ở Đà Nẵng cũng lạnh. Cỡ tháng Chín tháng Mười trời thường mưa bão. Đến gần Nô-en thì đã cóng cả chân tay. Mỗi lần cả nhà ăn tối xong, mấy cha con đi nghỉ còn mẹ phải ra sau hè rửa chén. Nước giếng lạnh. Mẹ cứ hay sai tôi nấu sẵn cho bà một nồi nước nóng, khi rửa, tôi phụ pha ra cho hẩm. Có hôm nước nóng hết giữa chừng, mẹ cũng ráng chịu mà rửa cho xong. Chắc lúc đó, tay bà cũng lạnh lắm.

Jochiwon, tháng Mười một, 2018