Chiều se lạnh thấm hồn người lữ khách
Phố im lìm nghe những mảnh đời qua
Kẻ lãng du sao bước chân vồn vã
Vội về đầu lúc bóng đã xế tàn.

Nắng đọng lại sau tàng cây chớm nụ
Ánh tà huy xanh ngát nhủ màu xuân
Đông đã tàn từ độ chim cất tiếng
Còn luyến thương nên lạnh một buổi chiều.

Người hành khất đứng trầm mình trên phố
Giữa ngã tư bao kẻ lạ xa nhìn
Mẩu thuốc tàn trên tay không còn khói
Đôi môi khô khát giọt rượu thâm tình.

Chiều lịm tắt nắng nghiêng mình tháp cổ,
Tiếng chuông ngân nương gió vọng vào đêm,
Trong bóng tối những linh hồn vất vưởng,
Vẫn lang thang như những kẻ hạ thường.

Montreal, những ngày tuyết rơi giữa mùa Xuân, tháng Tư, 2021