Giữa mênh mông trắng vết son lòng

Nắng chiều đậu xuống bên thềm vắng
Từng cụm tuyết rơi lấm tấm vàng
Có người lữ khách đi qua phố
Hỏi sẽ về đâu, bước khẽ khàng.

Bỗng nghe đâu đó giữa không gian
Trong ánh chiều loang một tiếng cười
Đêm về tựa gối bên trang giấy
Chợt vết son rơi thấy dáng người.

Mười mấy năm rồi, mười mấy năm!
Người như cơn gió thoảng trong mơ
Sớm hạ thì thầm chăm nét bút,
Đêm thu thỏ thẻ nhặt vần thơ.

Ta lỡ một thời ôm mộng huyễn
Buông lung theo đuổi những tình hờ
Trách hạ oai nồng lơi nét bút,
Chê thu lạnh lẽo nhạt vần thơ.

Ôi! câu chuyện cũ buồn tênh kể
Người chắc giận ta một cõi lòng
Một cõi lòng sao đầy ngõ lối
Lối nào cũng mộng, cũng hoài trông.

Thôi! ta chẳng dám mơ mòng nữa
Để cõi lòng kia hết bâng khuâng
Lòng ta, ta hiểu, lòng ta rõ
Bỏ xuống được không, bỗng ngại ngần.

Đêm lạnh tuyết về trắng cả sân
Bên song trăng cũ khẽ len vào
Nhớ người như vết son trên tuyết
Thắm đỏ rồi tan biết lúc nao.

Montreal, tháng Chạp, năm Canh Tý