Có chút tình dường như vẫn mênh mông

Có chút tình trên tay anh buốt lạnh
Vẫn chở con qua những phố đông người
Mai mốt về, anh bảo: “không chở nữa,
Em phải đi bằng những bước của mình.”

Con với anh đôi khi lòng ngắt lạnh
Bởi tình riêng không trọn mối tình chung
Nhưng con hiểu lòng hai ta hằng giữ
Những niệm đời cho một tấm lòng chung.

Cuộc đời đó, những cảm tình thắt chặt
Đôi khi lầm chợt hoá những niềm đau
Ta hỏi lòng tung hoành nơi bốn bể
Cánh chim bay, biết mỏi, đậu về đâu ?

*
Có chút tình bên hiên người đã vắng
Con thắp đèn, leo lắt gió, người ơi
Lòng vẫn thương tấm lưng gầy guộc đó
Tưởng vẫn ngồi bên hiên lạnh chờ con.

Gió mùa đông thổi nồng cơn mơ cũ
Mắt lệ cay thấm mặn chút tình xưa
Một nỗi nhớ vội vàng như cơn gió
Đến rồi đi, dấy một thoảng bụi mù.

Biết bao giờ con trọn lòng để nhớ
Một chút tình mang nặng tuổi hồn nhiên
Nỗi nhớ con lập loè như ánh lửa
Thắp trong đêm không biết tắt khi nào ?

*
Có chút tình trong đêm không tiếng động
Kim đồng hồ gõ nhịp đếm tàn canh
Mai con đi chỉ còn căn nhà lạnh
Gió lùa sân thổi rát cỗi mai già.

Cuộc đời đó, ai hỏi lòng hiểu được
Sống làm chi ? Phiền luỵ để làm chi ?
Người đứng giữa sân khuya nhìn ánh nến
Nến lung linh, nhưng sáng để làm gì ?

Ta đã hiểu đời ta mang những phận
Phải làm tròn cho trọn kiếp nhân sinh
Nhưng ta đã thật lòng chưa ta nhỉ ?
Chợt lặng người nghe gió lạnh từng cơn.

Đà Nẵng-Montreal, tháng Mười hai, 2020

( the Homeless Jesus, a sculpture in front of Saint James United Church, Montreal, Dec. 2020 )