Lòng thẹn lòng rồi cứ mãi bâng khuâng

Có những đêm, ta nghe lòng khắc khoải
Nhớ về ai ? chẳng thấy một bóng hình
Ôi cõi lòng ! mênh mông nhường sa mạc
Cát trải vàng heo hút gọi trăng khuya.

Ta đi suốt dặm trường trong tâm tưởng
Chỉ gặp ta với từng nỗi quạnh hiu
Ta thấy mình trong muôn trùng hạt cát
Hạt cát vàng thấm đỏ chút phù hoa.

Ta vẫn biết lòng ta còn vương vấn
Chút bụi hồng, lạc thú phút tiêu dao
Sa mạc cát dưới trăng nhường ảo hóa
Mãi mê nhìn tưởng áo lụa nào bay.

Lòng ta đó đã lầm bao nhiêu bận
Nhớ rồi quên, nên lạc lối nẻo đời
Khi ngoảnh lại, dấu trăng mờ lối cũ
Lòng thẹn lòng rồi cứ mãi bâng khuâng.

Đà Nẵng, những đêm mưa bão, tháng Mười một, 2020

( bên dòng sông Hương, Huế, tháng Mười một, 2020 )