Đêm im lặng

Có những lúc lòng ta như quặn thắt
Bởi vì đêm, đêm im lặng lạ lùng
Gió bên thềm thở than từng tiếng vọng
Ngậm ngùi thôi, đêm im lặng trả lời.

Có những lúc ta cần mình im lặng
Để nghe đời vẫn vọng những tiếng than
Ta chỉ biết lòng ta nhiều đau khổ
Hỏi rằng người: người đau khổ hay không ?

Ta nghe đêm, lặng im mà buồn bã
Đâu biết rằng, đêm nhường cũng như ta
Muốn im lặng để nghe từng vang động
Âm thanh nào rồi cũng phải lặng im.

Ta hỏi đêm: vốn đời là im lặng,
Hay có vang, có động, rồi lặng im,
Nhưng vang, động, vốn từ đâu sinh nhỉ,
Có phải sinh từ những nỗi lặng im ?

Nếu cứu cánh vốn dĩ là im lặng
Thì dẫu vang, dẫu động, chẳng hề chi !
Ta nhắc nhủ lòng ta thêm lần nữa,
Để thanh âm đừng khuấy động cuộc đời.

Ôi cõi lòng ! cõi lòng đầy sợ hãi
Giữa lặng im nghe trống trãi lạ lùng
Nên vỗ tay cho vang thành một tiếng
Rồi ngậm ngùi tiếc nhớ nỗi lặng im.

Đà Nẵng, đêm cuối thu, tháng Mười Một, 2020

( ở Gio Linh, Quảng Trị, tháng Mười Một, 2020 )