Tâm tưởng

Lòng ta muốn, lại đi con đường cũ
Sống lang thang cho trọn phận lữ hành
Quê nhà đó gói thầm trong tâm tưởng
Thương người xưa thả tóc đợi bên thềm.

Thôi ! đừng níu lòng ta về phố cũ
Phố đã mờ những dấu của ngày xưa
Đời như sông trôi hoài con nước lạ
Như cảm tình đậm mấy cũng tàn phai.

Ta phải sống, cho cõi lòng ta sống
Cho muôn trùng những tâm tưởng tiêu dao
Cho dĩ vãng thôi trói lòng ta nữa
Cho bước chân đi, những bước, chẳng ngập ngừng.

* * *

Mấy hôm nay gió mưa về quá đỗi
Nhiều phận đời cũng trả kiếp phù sinh
Con nước dâng phố nhòa bao kỷ niệm
Tâm tưởng còn, hay đã cuốn trôi đi ?

Ôi ! ta ngỡ, đời ta là tâm tưởng
Bỏ dễ dàng như một thoáng chiêm bao.
Nhưng, tâm tưởng, giữa hai luồng sinh, diệt
Bỏ nơi này, đọa nơi khác, làm sao ?

Đã bao lần ta về qua phố cũ
Kẻ rong chơi trốn chạy cuộc lữ hành
Con đường đất vẫn bụi mờ giăng phủ
Kẻ lữ hành lại tiếp cuộc rong chơi.

* * *

Ta hỏi người: có còn trong tâm tưởng,
Hay hiên xưa, giữ đó một linh hồn ?
Người khẽ bảo: trăng đêm nay vẫn sáng,
Ánh sáng này có phải của trăng xưa ?

Ôi ta mộng, người ơi, ta mộng
Trí trá cõi lòng cho tâm tưởng buông lung
Rồi chiêu cảm những nghiệp buồn năm cũ
Trói mình trong ảo tưởng của cuộc đời.

Mai ta đi, ừ, ta phải đi lần nữa
Bỏ quê xưa, bỏ lại ánh trăng mờ
Kẻ lăng bạt kiếm gì trong cuộc lữ
Người đợi ta, mai mốt sẽ trả lời !

Những ngày mưa lũ, Đà Nẵng, tháng Mười, 2020

( trong một ngôi chùa ở Huế, tháng Hai, 2018 )