Mưa cuối thu

Ta nghe gió, nghe mưa, về xóm nhỏ
Xóm vắng người mưa gió lạnh lùng thêm
Con nước dâng mang nỗi niềm cố luỹ
Mưa này đi, mưa khác đến, buồn chăng ?

Nhớ khi xưa, còn người, cơn bão lớn
Nước tràn sân gió giật thấy nao lòng
Dáng người, nhớ, đứng bên khung cửa nhỏ
Mắt lặng nhìn thầm niệm đức Quán Âm.

Người đi mất, đời ta còn giông bão
Gió mưa qua hoang nát một cõi lòng
Giờ nghĩ lại đôi lần thêm thẹn tủi
Những kiếp đời thôi nặng nợ cùng nhau.

Ta vẫn đi lủi thủi giữa cuộc đời
Đôi khi ướt chỉ vì cơn mưa bụi
Ôi phải chi có người trong buổi ấy
Hong dùm ta manh áo tả tơi này.

Những này mưa cuối thu, Đà Nẵng, tháng Mười, 2020

( bên dòng sông Cổ Cò, Non Nước, tháng Hai, 2018 )