Những mùa trăng

Ngày trăng cũ mẹ ngồi bên hiên vắng
Mắt chờ ai thăm thẳm vọng trời khuya
Mái tóc ngắn khẽ run cơn gió lạnh
Dáng mẹ buồn in lặng mảnh sân trăng.

Tuổi thơ con là những đêm cùng mẹ
Ngồi trầm tư nghe bóng tối thở dài
Con nhìn mẹ đôi mắt cười ráo hoảnh
Nỗi mẹ buồn hiên cũ biết mà thôi.

* * *

Ôi tuổi thơ có mấy lần hạnh phúc
Mùa trăng lên thơm chiếc bánh vuông tròn
Mẹ tảo tần năm ba đôi lượt chợ
Hứa mua chi ? con chẳng nhớ nữa là.

Đêm trung thu trống lân rồn rã gọi
Mẹ bán về, cắt miếng bánh làm tư
Con với anh mỗi đứa cái lồng đèn
Cầm tỏn tẻn, chui qua rào, cháy mất.

* * *

Đêm hôm qua con lang thang xuống phố
Phố ngàn năm sót lại ánh trăng tàn
Nghe khúc nhạc vấn vương ngày tháng cũ
Mơ bến sông đèn hoa thả lập lờ.

Người nhạc sĩ có bao giờ tự hỏi
Khúc nhạc kia uỷ mị mấy tâm hồn ?
Ai nghe đó ? sân đình không một bóng
Ngoài bến sông thuyền hoa vẫn dập dờ.

Giữa phố cũ con nhớ ngày phiêu bạc
Bạn với trăng với hương phấn cuộc đời
Trăng vẫn lạnh như ngày xưa vẫn lạnh
Khúc hoan ca lịm tắt dọc phố mờ.

* * *

Con nhớ mẹ không chỉ của ngày xưa
Mà nhớ cả lòng ai hằng thương tưởng
Dẫu khơi xa, núi thẳm cũng chờ con
Chừ người đã vân du về cõi tịnh
Đường mây nào còn rẽ lối hiên xưa.

Đêm trung thu những tiếng trống dập dồn
Căn nhà cũ nay đã thành hoa lệ
Hương trầm thơm, bánh trái cỗ mâm đầy
Chợt ngoảnh lại góc hiên buồn một thuở
Dáng mẹ ngồi vẫn còn đó chứ đâu
Con thấy nét ai cười như sen ngọc
Mưa nhẹ rơi trăng rực tỏ bên thềm.

Đà Nẵng, Trung Thu, năm Canh Tý ( 2020 )