Lòng ta vẫn trải dưới hiên trăng

Chiều hạ nắng, lá rơi bên thềm cũ
Gió đầu thu nghe lạnh nhớ người xưa
Trông bóng nắng ngỡ tóc người chấp chới
Đưa bàn tay nhẹ với ánh chiều tan.

Ta ngỡ đêm dường như đang đọng lại
Rơi vào ta đôi chấm mực giữa lòng
Đôi chấm mực dẫu bao lần bôi xoá
Vẫn hoàn nguyên như ánh mắt ai cười.

Ta vẫn hỏi lòng ta câu hỏi cũ :
Dòng sông nào còn giữ áng mây qua ?
Đêm vẫn trôi và hồn người vẫn đợi
Trăng đương tròn sao tiếc ánh trăng tan ?

Ôi ! ta muốn giữ đêm cho còn mãi
Cho nhớ thương thôi lặn với trăng tàn
Cho người lỡ có về thăm quê cũ
Thấy lòng ta còn trải dưới hiên trăng.

Đà Nẵng, tháng Bảy, Canh Tý (2020)