Những ngày mưa gió lạ

Ta chạnh nhớ giữa đêm trường lặng lẽ
Một hình dung như gió thoảng bên thềm
Nụ cười trắng, mái tóc mềm, vai hạc
Bên hiên nhà khẽ tựa tấm lưng đau.

Trăng thu ấy, đã phai màu năm cũ
Mái hiên xưa rêu phủ bụi đóng mờ
Chỉ còn gió từng đêm bơ vơ gọi
Lan can buồn, trăng chếch, bóng nào nghiêng.

Lần suối mộng, ta về miền miên viễn
Dấu chân xưa sỏi đá vẫn in hằn
Nhưng tìm mãi chẳng thấy người năm cũ
Chỉ nghe quen hương sắc một thời xa.

Ừ thì nhớ, cho thoả lòng thương nhớ
Nhưng phận hèn gặp gỡ thẹn làm sao
Ta lênh đênh theo cõi lòng nhân ngã
Người sang bờ ngoảnh lại nhớ thiên thu.

Ôi ta thẹn, những ngày mưa gió cũ
Cõi lòng ta để ướt tựa hôm nao
Bên hiên vắng mắt ai cười nheo lại
Dang bờ vai khẽ đỡ giọt sầu rơi.

Đà Nẵng, những ngày mưa gió lạ, tháng Tư, 2020