những mảnh chiều rơi có ngập ngừng

người chở ta qua những con đường nhỏ
trời mùa đông lạnh nhớ một người xưa
chiều rũ xuống đục như màu tang cũ
những mộng trường trôi dạt phía hoàng hôn.

người vẫn nói cõi lòng ta chưa đủ
nên cuộc đời còn cứ mãi lênh đênh
ta hờn dỗi trách đất trời chưa hiểu
một cõi lòng sẽ trọn ở tương lai.

ta đã hẹn bao lần trong ngày cũ
giữa gian truân dâu bể của cuộc đời
rằng sẽ sống như đất trời đã dạy
nhưng dấu xưa xe ngựa ruổi dong hoài.

ôi ! ta giận cõi lòng như mây gió
mãi lang thang hồ hởi với cuộc đời
sắc, thanh đó cứ cho là chân thực
cảm tình người nên lận đận tình ta.

chiều đã tắt nắng về bên kia núi
cánh chim bay ngược gió biết về đâu
ta nhớ mây trắng ngần nơi xóm cũ
từng giọt buồn rơi xuống thấm vào đêm.

Đà Nẵng, Noel 2019