để mắt người xưa cũng lộng cười

chim non gãy cánh nương về tổ
biết có còn ai đợi cuối đường
mưa gió đã sang mùa đông khác
những tình thôi chẳng dám tơ vương

nhắc nữa làm chi chuyện đã rồi
ngại ngùng sương gió, sợ đơn côi
chim mê mãi hát ca đời lạ
say tình tình lại bạc như vôi

khóm mai đã rụng mùa xuân trước
trơ lại cành khô lạnh khẳng khiu
chắc cũng đủ nâng đôi cánh ướt
đứng gù trong lúc đợi xuân sang

thiều quang cánh vỗ tìm ra biển
cắp nắng về xây lại cuộc đời
một cuộc đời tươi hơn mộng cũ
để mắt người xưa cũng lộng cười

phi trường DFW, 29 tháng Mười, 2019