Chút tình đã cũ

Chiều lộng gió cuộn ta về cõi nhớ
Những hồn nhiên thơ mộng của một thời
Thời đã sống như thiêu thân ngây dại
Vui đóm tàn đâu hiểu chuyện ngày mai.

Giờ nhìn lại hỏi đôi lần hối tiếc
Thoáng thời gian tuổi trẻ vội vàng qua
Tiếc ngày tháng lang thang hoài phố thị
Ngắm phồn hoa rồi mộng những phồn hoa.

Người trách ta đã dường như quên mất :
Ánh trăng xưa câu hát vọng đêm trường,
Quên buổi cơm tiếng nói cười rộn rả
Mà nào hay gác đũa đã lìa xa,
Quên chén rượu thoáng say rồi lại tỉnh
Câu chuyện buồn chợt kể để thêm đau,
Quên lạc thú ngỡ thật mà ảo tượng
Ánh tà dương lịm tắt nẻo tương lai,
Quên đêm dài ai tìm ai trong mộng
Gặp nhau cho thêm mặn giọt lệ nồng,
Quên tất cả, hồ như quên tất cả
Một thời xa chìm tận đáy tâm hồn.

Người ơi, ta.. có bao giờ hối tiếc
Những đêm trăng hoang dại thả hồn mình
Ôi.. cuộc sống một thời đầy thi vị
Dẫu ngây thơ nhưng thật tấm chân tình.

Giờ lênh đênh vẫn giữ từng kỷ niệm
Vẫn hằng sâu phía đuôi mắt nheo cười
Nhưng ta biết chẳng thể nào vương lại
Chút hương xưa đã gửi gió ngàn bay.

Garland, TX, tháng Bảy, 2019
Trí Như