những chiều lang thang gió

chiều đã xuống, người quay về chốn trọ
nghĩ mông lung như chiếc lá lìa cành
trăng đang lên in nền trời xanh thẳm
soi lòng ai còn tỏ giấc mơ xưa ?

ôi giấc mơ của những ngày dang dở
khi lang thang, khi ước nguyện ngập tràn
giờ đã đến nơi người cần phải đến
giấc mơ xưa lỡ rụng dọc đường xa ?

có lẽ nào, ta quên ngày tháng cũ
quên bức tường vôi trắng tựa tương lai
và đã quên những đêm trường nằm đợi
chút tin sương nhạn trắng cắp bay về.

ừ, đã quên, nhưng bàng hoàng chợt nhớ
một niềm tin ai gửi ở nơi mình
ta thương nắng thoi thóp từng ánh lửa
vội vã về chong lại ngọn đèn khuya.

trên những chuyến tàu ngược xuôi,
Garland, tháng Tư, 2019