Đêm lắng đọng nơi hồn người lữ khách
Nghe thinh không lanh lảnh gọi tên mình
Rủ rỉ tiếng dế ngâm từ đất lạnh
Cỏ đồng khô mảnh khảnh dưới trăng mờ.

Người tạ đất cưu mang đời khách lữ
Hỏi bia xưa sao để trả ơn này
Gió ngàn xa rít từng cơn ngắt lạnh
Bia im lìm như thể tự ngàn năm.

Ta nguyện gì trong mỗi lời khấn nguyện
Nguyện cho ta cho cả những linh hồn
Cơn chìm nổi lòng ngã nghiêng như sóng
Những linh hồn có nghiêng ngã cùng ta.

Trăng rơi nhẹ ánh trên từng liếp cỏ
Hỏi dặm trường trải đợi bước chân qua
Người vương vấn cô thôn nồng khói bếp
Hay ngại lòng chưa đủ vượt khơi xa?

Jochiwon, tháng Hai năm 2019
Trí Như