Tuyết Đầu Mùa

Hôm nay, tuyết đầu mùa. Những bông tuyết trắng đang rơi lẫn cùng cơn mưa nặng hạt.

Mới cuối tháng Mười một mà tuyết đã rơi rồi sao. Tôi ngỡ ngàng. Có lẽ trời thương nên cho tuyết rơi sớm để kẻ lữ khách sắp rời xa chốn trọ được thưởng ngoạn lần cuối cái tuyệt cảnh của mùa đông. Tôi nhìn xuống những luống bắp cải còn chưa kịp cắt, tuyết đã đọng trắng từng hàng. Nghe nói trên miền Bắc, tuyết rơi dày lắm. Đó là một chuyện lạ. Vì tuyết đầu mùa thường mỏng manh và lẹ làng tan biến khi nắng sớm lên cao. 

Chớm trưa, trời đã quang hẳn. Tôi dạo một vòng qua những con đường cũ. Những chiếc áo bông dày xột xoạt. Những hơi thở trắng đặc như khói thuốc. Những cành trơ trụi lá in mình trên nền trời đục. Những người đàn bà ngâm bắp cải làm kim chi gọi nhau cười lanh lảnh. Mùa đông đã về thật rồi. 

Sau bữa cơm tối, tôi rửa chén. Nước như băng làm tê cả hai bàn tay. Tôi chợt nhớ mẹ. Ngày xưa, mùa đông ở Đà Nẵng cũng lạnh. Cỡ tháng Chín tháng Mười trời thường mưa bão. Đến gần Nô-en thì đã cóng cả chân tay. Mỗi lần cả nhà ăn tối xong, mấy cha con đi nghỉ còn mẹ phải ra sau hè rửa chén. Nước giếng lạnh. Mẹ cứ hay sai tôi nấu sẵn cho bà một nồi nước nóng, khi rửa, tôi phụ pha ra cho hẩm. Có hôm nước nóng hết giữa chừng, mẹ cũng ráng chịu mà rửa cho xong. Chắc lúc đó, tay bà cũng lạnh lắm.

Jochiwon, tháng Mười một, 2018