Bên chiều bóng nắng vẫn long lanh

Ta lần bước giữa rừng bâng khuâng gió
Cúc mùa thu nở đỏ dọc ven đường
Ánh chiều xuống nghiêng bóng người năm cũ
Đứng chờ ta nơi tận cuối trời xa.

Người năm cũ, đúng rồi, người năm cũ
Lúc thu sang từng hẹn ở bến lòng
Hương một thuở còn thơm vàng khe suối
Tiếng trẻ cười khúc khích vẫn chưa tan.

Ghềnh đá dốc chân ta dường đã mỏi
Định mấy lần từ giã cuộc rong chơi
Lòng suối chợt róc rách lời khẽ nhắc
Sắp đến rồi, cố nhặt bước chàng ơi
Ta cứ ngỡ bên mé rừng ai gọi
Lá chớm vàng theo gió nhẹ rơi rơi.

Người hỏi ta: năm tháng về đâu nhỉ
Chuyện ngày xưa trôi dạt tận phương nào
Ta bảo người: thấy nắng chiều đang tắt
Bóng đổ dài trên vách đá cheo leo
Người thử nghĩ bóng tan vào hư ảo
Hay tối tàn sớm lại vẫn hoàn nguyên
Người còn đó, và ta đang còn đó
Chuyện ngày xưa có thật cũ bao giờ.

Thôi dừng bước, những dặm trường xa mãi
Tiễn gì chăng nắng gió mỗi mùa sang
Người gắng đợi ta về xây chí cũ
Chung nguyện lòng chẳng nhớ vẫn tìm nhau.

Hương Quang động, Seoul, Trung thu năm Mậu Tuất (2018)
Trí Như