Ta nghe gió về qua con phố nhỏ
Mây trở mù rơm rớm hạt mưa rơi
Trên đồng xa lúa còn đang tuổi mạ
Ít hôm vàng người hẳn đã ra đi.

Thành phố cũ rồi mai đành bỏ lại
Gió mây qua biết hẹn ước được gì?
Nhưng sẽ nhớ chắc rằng ta sẽ nhớ
Những mảnh chiều hoa trắng rụng chơi vơi.

Trên sân thượng nhà D, Hongik, chiều đầu hạ
Trí Như