Những chiều vương vương nắng

Gió gọi lòng ta về chốn cũ
Tiếng bạch đàn ru giấc mộng tàn
Bên cửa ai ngồi trông xa vắng
Nghe hoàng hôn rụng nẻo hoang vu.

Người lang thang mãi trời miên viễn
Sóng cuộn buồn vui, có ngậm ngùi,
Có tiếc những ngày mây rất trắng,
Và mắt ai cười biêng biếc xanh.

Ngước nhìn lối nhỏ chừng thăm thẳm
Chẳng nghĩ gì sao bỗng chạnh lòng
Gió lay chiếc lá trong rừng vắng
Đếm cả mười năm rụng mấy lần.

Ôi chiều xuống chậm, chiều xuống chậm
Cánh chim bay vội hỏi về đâu?
Có về hiên cũ, thăm người cũ,
Cùng đợi trăng lên, nhớ những gì ?

Jochiwon vào hạ, tháng Sáu 2018
Trí Như