Bụi vàng

Mùa ở đây, mấy hôm rồi trở gió
Từng mái nhà góc phố bụi hoàng vân
Con nước trong lặng chuyển màu xuân đậm
Những tàng thông rủ rỉ gọi nhau vàng.

Ta nhìn lại năm năm trường tá túc
Cùng chốn này đủ biết mấy buồn vui
Ngày xưa đến tuyết vừa tan đông cũ
Ít hôm đi nắng hạ chắc bùi ngùi.

Giờ phiêu bạt, đâu là vùng đất mới,
Trăng có vàng như trăng ở nơi đây?
Đời sống hẳn sẽ thêm nhiều vất vã
Chí tang bồng há phải cuộc rong chơi.

Ta thầm hỏi: ‘trăng quê giờ đâu nhỉ,
Bên mé rừng, hay trên sóng lênh đênh?’
Trăng chỉ một như lòng người chỉ một
Ở khơi xa, núi cả, lẫn hiên nhà.

Gửi theo trăng ta nhắn miền miên viễn
Một tâm hồn đầy mộng ước thiết tha
‘Người sẽ đến xin đất trời nâng đỡ,
Mỗi bước chân nguyện đắp nẻo sơn hà.’

Jochiwon, tháng Năm, 2018
Trí Như cảm tác khi đọc Túc Chương Đình Dịch của Bạch Cư Dị.

Túc Chương Đình Dịch

Dạ bán Chương Đình dịch,
Sầu nhân khởi vọng hương.
Nguyệt minh hà sở kiến,
Triều thuỷ bạch mang mang.

Bạch Cư Dị (772—846)
(nguồn: báo “Ngày nay”, số 148, 1939, thivien đăng lại)

Trú ở trạm Chương Đình

Nửa đêm ở trạm Chương Đình,
Người thường mang tâm sự (sầu nhân) khởi lên những vọng [tưởng] nhớ cố hương.
Nhìn trăng sáng mà dường như có thấy trăng đâu [hỏi trăng đang ở nơi nào: ở trạm Chương Đình hay ở cố hương],
Rồi nhìn những ngọn sóng bạc đầu [tựa như mái đầu bạc] mà lòng thấy mang mang [vừa mênh mông, dập dìu, vừa vô định, mờ mịt].

Trí Như tạm dịch