Đêm chẳng nói mà như ai thủ thỉ
Lời thinh không đồng vọng với lòng mình
Ta bỗng thấy những cảnh tình tuyệt mỹ
Hiện nguyên hình trên mấy nẻo vô minh.

Mưa lác đác sương lam mờ giăng thả
Núi rừng xa trầm mặc tựa đợi chờ
Sớm mùa xuân chợt nhớ chiều cuối hạ
Mai đi rồi sỏi đá có bơ vơ?

Ai gánh nổi sơn hà cùng phiêu bạt
Chút tình thơ đủ chật túi trăng ngàn
Ta lang thang gói theo từng hơi thở
Của đất trời đã nặng nghĩa cưu mang.

Hongik, tháng Tư, 2018
Trí Như