Nụ cười buồn

Người con gái mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều giấu một phần sau mái tóc đen dài buông lất phất. Ánh sáng yếu ớt hắt ra từ cửa sổ làm nụ cười của nàng thêm mềm mại. Trong cái chập choạng của sáng và tối, ánh mắt nàng sâu và đằm thắm hơn. Chàng chẳng hiểu vì sao nàng cười, và cũng không biết nụ cười ấy có dành cho mình hay không. Nhưng giữa cái căn phòng lạnh ngắt ấy, chỉ có hai người.

Nàng ngồi, xích ra cuối giường, tay gác lên gối, trầm ngâm. Vẻ lặng im càng làm nàng thêm dịu dàng quá đỗi. Nhưng dường như, một nỗi buồn đang len lỏi qua từng ngón tay buông. Nàng chẳng cần nói một lời mà cả hai như muốn khóc. Nàng đưa mắt ra xa, khẽ nhìn cánh cửa nơi cuối phòng. Nàng chẳng muốn kể lể thì phải. Mà có đi chăng nữa, chắc gì cái căn phòng chật hẹp kia đủ chỗ cho tâm sự của nàng.

Có lẽ, chàng thương nỗi buồn của nàng, đúng hơn là thương nàng. Vẻ đẹp của người thiếu nữ có khác gì như giọt sương mai — mỏng manh và chực chờ rơi rụng. Nhưng ở nàng, giọt sương ấy còn mặn như một giọt lệ sầu. Chẳng cần nàng phải thổ lộ, chỉ cần nhìn nụ cười, chàng cũng hiểu phần nào.

Thật lòng, chàng không thích nụ cười của nàng. Chàng thấy trong ấy dấu diếm một quá khứ mà nàng muốn quên lãng. Nàng cười chẳng bao giờ ra tiếng, cùng lắm chỉ là một vài âm thanh khúc khích. Có lần, nàng buộc miệng:

– Em cười mà nghe như con nít khóc ấy, anh nhỉ?

Jochiwon, tháng Ba, 2018
Trí Như