Những tình thương không đượm nỗi sầu bi

Người rồi cũng sẽ quên miền đất cũ
những chiều xuân mây rũ trắng lưng đồi
ta vẫn nhớ về thăm con dốc nhỏ
dốc chẳng còn rừng núi đứng hoang vu

ta tiếc gì ? những buồn thương thuở nọ
ngồi bên chiều nghe gió núi lao xao
cảm thương cánh sim rừng nơi đầu ngõ
tím trong chiều chập choạng bóng hoàng hôn

ta sẽ thôi nhớ nhung đầy áo não
người đã xa ai nhắc chuyện nhân thường
hồn ta cũng đã khô dòng lệ cũ
mắt nhìn đời thấy bao nẻo cần thương

Người biết,
ta niệm Phật chẳng riêng cho người nữa
chút từ bi hồi hướng cả mười phương
ta bỗng thấy lòng ta đầy thương cảm
những tình thương không đượm nỗi sầu bi.

Hongik, tháng Ba năm 2018
Trí Như