Những lời đã cũ

Ta rảo bước, nghe từng cơn gió lạnh
Ngắm trời xanh tự vấn một tâm hồn
Mây trắng bay, về đâu mây trắng hỡi
Gửi dùm ta chí nguyện vẫn chưa thành.

Người kể lại đôi câu chuyện cũ
Nhắc nhớ ai bổn phận giữa đời này
Hỏi cuộc sống muôn màu trong mắt biếc
Chọn màu nào để vĩnh viễn sắc son ?

Ta nghe đất thì thầm thân phận đất
Nghĩ lại mình sao thật quá buông lung
Bao cõi lòng ngày đêm đang ngóng đợi
Đợi chờ ta ? Ta đợi chờ gì ?

Những đêm nao, trăng vàng bên hiên vắng
Nhìn bóng trăng ta nhớ dáng mẹ ngồi
Người chắc cũng thầm thương câu chuyện cũ
Chuyện nhắc hoài, cũ quá, hoá thành quên.

Ôi chí nguyện, ngày xưa, giờ nhắc lại
Có thẹn lòng hay vẫn cứ ngây ngô ?
Thôi đừng sống một cuộc đời như thể
Cánh hoa rơi dìu dặt giữa dòng trôi.

Ta đứng lại nghe chừng cơn gió lặng
Trời vẫn xanh dẫu mưa nắng đã nhiều
Mây trắng bay, có về qua xóm nhỏ
Nhắn dùm ta: nguyện cũ vẫn ghi lòng.

Jochiwon, tháng Một năm 2018
Trí Như