Thương quý em nhiều

Nhớ bữa ấy hai đứa ngồi tâm sự
Anh đọc em nghe bài thơ “Giang Hồ”*
Hứng bỗng nổi, Gia Lai liền đặt vé
Ta lên đường đủ “súng ống”, ba lô

Dân phố biển quanh năm nhìn thấy biển
Mấy khi đi giữa mây núi chập chùng
Máu “nhiếp sĩ” dâng tràn hơn sóng cuộn
Nghía bên nào cũng chụp tứ lung tung

Đêm cháo vịt – rượu…cồn – người xứ “nẫu”**
Chẳng “mi-rô” mà nhạc nhẽo vang trời
Bàn dăm “mống” bà con nhìn tưởng chợ
Có rượu ngon cục đá cũng nhiều lời

Em phố thị vốn chân mềm tay yếu
Mắt bốn tròng quen bạn với kinh thư
Đâu có biết đây rừng thiêng nước độc
Ngủ một đêm trúng gió cổ đau nhừ

Đã đau bệnh phải kiếm đường chạy chữa
Gặp bác lang vườn thả…cuốc, lấy kim châm
Mình tái mặt chẳng quen màn giác, lể
Phóng lên xe hai đứa… chạy ầm ầm

Thời bình đấy mà khác chi thời loạn
Chuyến bay đêm sót lại vé sau cùng
Một trận đánh…chẳng bên nào thắng cuộc
Phi cơ vèo, ta đứng, bụi mù tung***

Mới thoáng đó giờ đã thành kỷ niệm
Bấy nhiêu thôi, viết mãi hóa dư thừa
Rồi có dịp hẹn nhau về quán cũ
Ta cùng ngồi đọc lại áng thơ xưa

SG 30/10/2017 – Kỷ niệm buổi gặp mặt tình cờ.
Hàn Phong

* Bài thơ “Giang Hồ” của TG Phạm Hữu Quang
** Xứ Nẫu: chỉ dân Bình Định
*** Nguyên văn câu thơ trong bài “Giang hồ”: Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung…