Đêm thu nằm đợi nắng vàng lên

Ta thoảng thấy người nơi góc bếp
Nụ cười y vậy chẳng hề sai
Bên song trăng rơi đầy hiên lạnh
Lá vàng khẽ rụng một sân thu.

Ta hôn đôi má gầy năm cũ
Hương xưa rũ xuống mấy giọt sầu
Ôi làn da khô ráp ngày đông ấy
Môi nẻ rồi vẫn nở nụ cười son.

Ta hỏi: lưng mẹ chừ còn đau không mẹ ?
Người chỉ cười mà chẳng nói năng chi
Người biết không nhiều khi ta thản thốt:
Lúc trở trời lưng tức mẹ tìm ai !

Thương ngày cũ ta chặm từng ngấn lệ
Vẫn mặn lòng một chút hận thiên thu
Ta giận ta những ngày trẻ dại
Để đông sang chẳng níu lại một lần.

Người đi chưa kịp lời giã biệt
Mây thu nhẹ phủ ánh trăng vàng
Gió lộng từng hồi bên hiên vắng
Lá rơi xào xạc động lòng ai.

Những ngày nằm bệnh chuyển mùa,
Trung Thu, tháng Mười năm 2017
Trí Như