Người nằm xuống đưa tay lên gối
Đứa con thơ nép sát mẹ mình
Hương ngày cũ bao năm nghe lại
Mắt nhắm nghiền khóc khẽ từng cơn.

Con hỏi mẹ: sao người đi vội
Biết con thương nhớ đến nhường nào ?
Con đợi mẹ đợi hoài như có thể
Nhớ ngày xưa, chiều xuống, đợi mẹ về.

Con ơi ! một kiếp đời ai biết
Tiết thanh cao vào chốn điêu tàn
Mái nhà này mẹ giữ nhiều kỷ niệm
Buồn không thôi, hạnh phúc được mấy lần
Trời đất gọi mẹ quay về chốn cũ
Phận đàn bà nay rũ bụi phù sinh.

Con ngủ đi chớ vội vàng tỉnh mộng
Để hương xưa đượm ấm một giấc nồng
Chuyện cũ những nghiệp đời mẹ trả,
Duyên xưa bỗng hóa tiếng kinh lành.

Ghi lại một giấc mơ, tháng Sáu, 2017
Trí Như