Những cây hoa anh đào rạo rực nở khi mùa xuân đến. Nhưng rồi cũng rụng tàn thật nhanh theo những cơn gió. Lòng ta háo hức khi cây hoa anh đào ngoài song cửa chớm nụ. Nhưng rồi công việc và những dòng suy tư đã cuốn nỗi mong chờ mùa xuân âm thầm trôi đi mà ta nào hay. Đến khi chợt nhớ lại thì hoa đã tàn. Nhưng lòng ta không hối tiếc, vì có đoá hoa nào đang nở trong lòng ta một cách không vội vàng, không phai tàn.

Hôm lập xuân, trời thật đẹp. Những cơn gió man mác nỗi suy tư trong lòng về cuộc sống, về công việc, về tương lai, và về những nỗi nhớ. Có hôm, mình nhìn ra ngoài cửa sổ, cây hoa anh đào đã nở hồng tự bao giờ. Mình biết, nơi núi rừng xa kia, những mùa hoa cũng đang bắt đầu. Và những chuyến viễn du lại rộn ràng trong lòng.

Bài báo mình đang làm cũng có nhiều thú vị. Đôi khi mình áp lực, mệt mỏi, và lo lắng. Nhưng hơn hết vẫn là những điều thú vị về kiến thức, về khả năng của bản thân mà mình nhận ra qua tiến trình của bài báo. Nó xua tan đi những tự thị về sự yếu đuối và kém hèn. ‘Cười với nắng một ngày sao chóng thế/ nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng?’ Rồi một hôm, mình nhìn ra cửa sổ, cây hoa anh đào hồng đã tàn, cây hoa anh đào trắng đang mong manh trong nắng buổi sớm. Nhưng ta có buồn chăng. Không, ta chẳng lấy gì làm nuối tiếc. Những suy tưởng và những khám phá trong lòng cũng làm ta hạnh phúc như khi đứng ngắm vẻ đẹp của hoa anh đào ánh lên dưới nắng mai.

Núi rừng Kê Long vẫn còn hoang vu và trầm mặc. Ta tưởng mùa xuân ở đây đã tàn như cây hoa anh đào bên ngoài cửa sổ nơi ta rồi chứ. Nhưng không, những cơn gió núi nói với ta rằng mùa xuân ở đây bây giờ mới đến. Hôm sau ta ghé lại, cả chân núi thơ mộng một màu hồng của hoa. Những cơn gió lác đác rải từng cánh hoa lên mái chùa Đông Hạc. Trong cảnh chùa tháp, nắng bỗng mềm hơn trên những cánh hoa rơi, gợi lòng viễn khách hoài niệm về một thời du thủ thuở nào. Nhưng những bước chân đi là thực tại. Ta so thực tại với quá khứ để hạnh phúc thêm với những gì ta đang được ban tặng.

Bước ra khỏi cánh cổng của chốn Thanh tịnh, hàng hoa anh đào vẫn còn trải dài đến khuất tầm mắt. Du khách chen chúc nhau dưới tán hoa, bên chén rượu, hay hoà theo điệu nhạc say sưa của một mùa lễ hội. Ta nghĩ, có lẽ hoa cũng buồn lòng vì nét thanh tao của nó đang bị lấn át bởi sự náo nhiệt của mùa lễ hội. Nhưng hoa vẫn là hoa, vẫn điềm nhiên phụng sự giữa đất trời.

Ta rời núi, ta tạm biệt một mùa hoa, nhưng những câu hỏi về cuộc sống vẫn còn đang bỏ ngỏ, vẫn còn đang chờ chính ta trả lời. Hoa có vội vàng nở và tàn chăng? Có lẽ không, vì nó biết khi đất trời vào mùa nó lại biểu hiện. Chỉ vì ta thấy thời gian đang trôi đi và những mộng ước đang chờ để đạt được nên ta ngỡ hoa đang vội vàng. Nếu ta cũng điềm nhiên và nhiệt thành như đoá hoa kia, thì có lẽ ta cũng sẽ bình an mà hưởng thụ cả những hạnh phúc và khổ đau của cuộc sống này.

Rừng Kê Long, mùa Xuân, 2016