Nếu người ở lại

Người bỏ con đi,
một ngày mùa hạ
người đem theo cả,
những ánh mặt trời,
những cánh chim bay,
trong khung trời cũ,
người bỏ con đi.

Người còn nhớ không,
những ngày thơ mới
trái tim còn đập,
những nhịp tươi vui;
người còn nhớ không,
những ngày nhỏ dại
đêm dài ngồi ngắm,
những mảnh trăng rơi;
người đã ra đi.

Nhưng… nếu người ở lại
dù chỉ một ngày thôi
ngày ấy của ta đây
đẹp hơn bao giờ hết;
ta đi dưới cơn mưa
hay trong con nắng sớm,
ngồi dưới bóng cây xưa
nghe gió rụng xuống đời;
rồi người đi, con chịu,
chút thương yêu gửi lại
cũng đủ ấm lòng con,
người đã thật đi rồi.

Người phải đi, con biết!
nhưng cuộc sống người ơi
chẳng còn gì nữa rồi;
căn phòng nay trống quá
trống cả nỗi hoài mong
như ngày xưa con tưởng
ánh mắt ai vô vọng
trông đêm chờ con về;
con ước làm chiếc bóng
bên bóng người đêm ấy
có lẽ đêm thôi lạnh
và người chẳng ra đi;
người đã thật đi rồi,
người đã thật đi rồi.

Trí Như cảm tác từ bài ‘If you go a way’ do Dusty Springfield hát.
Jochiwon, tháng Ba, 2016