Những lần lang bạt

Ta muốn sống thêm một lần lang bạt,
với hồn mình man mác nỗi ưu tư
với tình xưa, và những niềm hận cũ,
với nhớ thương trong tâm khảm, thật lòng.

Ta muốn sống thêm một lần lang bạt,
muốn bước đi trên lối vắng đã từng,
nghe cơn gió vẫn thơm hương ngày cũ,
nắng vẫn vàng, mây vẫn trắng hồn nhiên.

Ta muốn sống thêm một lần lang bạt,
sống hiên ngang với những nỗi đời mình,
chuyện thành, bại, thôi cản lòng ta nữa,
những nỗi đời, vay, trả, tự mình thôi.

Ta muốn sống thêm một lần lang bạt,
muốn lang thang như con gió xuôi ngàn,
biết giận lòng khi vô tình lạc lối,
và khẽ buồn trên những nỗi xót xa.

Montreal, tháng Năm, 2021

Chiều nắng lạnh

Chiều se lạnh thấm hồn người lữ khách
Phố im lìm nghe những mảnh đời qua
Kẻ lãng du sao bước chân vồn vã
Vội về đầu lúc bóng đã xế tàn.

Nắng đọng lại sau tàng cây chớm nụ
Ánh tà huy xanh ngát nhủ màu xuân
Đông đã tàn từ độ chim cất tiếng
Còn luyến thương nên lạnh một buổi chiều.

Người hành khất đứng trầm mình trên phố
Giữa ngã tư bao kẻ lạ xa nhìn
Mẩu thuốc tàn trên tay không còn khói
Đôi môi khô khát giọt rượu thâm tình.

Chiều lịm tắt nắng nghiêng mình tháp cổ,
Tiếng chuông ngân nương gió vọng vào đêm,
Trong bóng tối những linh hồn vất vưởng,
Vẫn lang thang như những kẻ hạ thường.

Montreal, những ngày tuyết rơi giữa mùa Xuân, tháng Tư, 2021

Mộng gối mộng

Người lặng lẽ đứng chờ đêm xuống,
Nhớ về ai mắt luống lệ sầu.
Hiên xưa rủ gió canh thâu,
Người xưa còn đó bên cầu chưa sang.

Khi tỉnh giấc ngỡ ngàng cơn mộng,
Nghe sân khuya gió động gót hài.
Ngoảnh xem thoáng một nét ngài,
Tưởng rẳng tỉnh mộng nào hay vẫn còn.

Montreal, tháng Ba, 2021

Giữa mênh mông trắng vết son lòng

Chiều nghiêng bóng cũ bên thềm vắng
Tuyết từng cụm rơi lấm tấm vàng
Có người lữ khách đi qua phố
Hỏi sẽ về đâu, bước khẽ khàng.

Bỗng nghe đâu đó giữa không gian
Trong ánh chiều loang một tiếng cười
Đêm về tựa gối bên trang giấy
Chợt vết son rơi thấy dáng người.

Mười mấy năm rồi, mười mấy năm!
Người như cơn gió thoảng trong mơ
Sớm hạ thì thầm chăm nét bút,
Đêm thu thỏ thẻ nhặt vần thơ.

Ta lỡ một thời ôm mộng huyễn
Buông lung theo đuổi những tình hờ
Trách hạ oai nồng lơi nét bút,
Chê thu lạnh lẽo nhạt vần thơ.

Ôi! câu chuyện cũ buồn tênh kể
Người chắc giận ta một cõi lòng
Một cõi lòng sao đầy ngõ lối
Lối nào cũng mộng, cũng hoài trông.

Thôi! ta chẳng dám mơ mòng nữa
Để cõi lòng kia hết bâng khuâng
Lòng ta, ta hiểu, lòng ta rõ
Bỏ xuống được không, bỗng ngại ngần.

Đêm lạnh tuyết về trắng cả sân
Bên song trăng cũ khẽ len vào
Nhớ người như vết son trên tuyết
Thắm đỏ rồi tan biết lúc nao.

Montreal, tháng Chạp, năm Canh Tý

Một áng mây qua nhuộm sắc vàng

Lòng ta theo gió về qua núi
Hiu hắt trăng khuya ngọn cỏ gầy
Hỏi người năm cũ còn đâu đấy
Chỉ thấy trăng mờ cuối nẻo xa.

Trăng ơi đã mấy mùa mưa lạnh
Núi vẫn còn xanh gió vẫn đầy
Sao người năm cũ không còn thấy
Để nhạt màu trăng trắng cõi lòng.

Người giờ mây gió thong dong nhớ
Ta vẫn hồn nhiên giấc mộng trần
Vẫn hỏi những điều nghe lẩn quẩn
Tại lòng, lòng biết, tại lòng thôi.

Bên song năm mới đã sang rồi
Có áng mây trôi nhuộm sắc vàng
Chợt thấy hồn ai nhường đứa trẻ
Ôm chút tình xưa khẽ tặng người.

Montreal, tháng Một, 2021

Có chút tình dường như vẫn mênh mông

Có chút tình trên tay anh buốt lạnh
Vẫn chở con qua những phố đông người
Mai mốt về, anh bảo: “không chở nữa,
Em phải đi bằng những bước của mình.”

Con với anh đôi khi lòng ngắt lạnh
Bởi tình riêng không trọn mối tình chung
Nhưng con hiểu lòng hai ta hằng giữ
Những niệm đời cho một tấm lòng chung.

Cuộc đời đó, những cảm tình thắt chặt
Đôi khi lầm chợt hoá những niềm đau
Ta hỏi lòng tung hoành nơi bốn bể
Cánh chim bay, biết mỏi, đậu về đâu ?

*
Có chút tình bên hiên người đã vắng
Con thắp đèn, leo lắt gió, người ơi
Lòng vẫn thương tấm lưng gầy guộc đó
Tưởng vẫn ngồi bên hiên lạnh chờ con.

Gió mùa đông thổi nồng cơn mơ cũ
Mắt lệ cay thấm mặn chút tình xưa
Một nỗi nhớ vội vàng như cơn gió
Đến rồi đi, dấy một thoảng bụi mù.

Biết bao giờ con trọn lòng để nhớ
Một chút tình mang nặng tuổi hồn nhiên
Nỗi nhớ con lập loè như ánh lửa
Thắp trong đêm không biết tắt khi nào ?

*
Có chút tình trong đêm không tiếng động
Kim đồng hồ gõ nhịp đếm tàn canh
Mai con đi chỉ còn căn nhà lạnh
Gió lùa sân thổi rát cỗi mai già.

Cuộc đời đó, ai hỏi lòng hiểu được
Sống làm chi ? Phiền luỵ để làm chi ?
Người đứng giữa sân khuya nhìn ánh nến
Nến lung linh, nhưng sáng để làm gì ?

Ta đã hiểu đời ta mang những phận
Phải làm tròn cho trọn kiếp nhân sinh
Nhưng ta đã thật lòng chưa ta nhỉ ?
Chợt lặng người nghe gió lạnh từng cơn.

Đà Nẵng-Montreal, tháng Mười hai, 2020

Lòng thẹn lòng rồi cứ mãi bâng khuâng

Có những đêm, ta nghe lòng khắc khoải
Nhớ về ai ? chẳng thấy một bóng hình
Ôi cõi lòng ! mênh mông nhường sa mạc
Cát trải vàng heo hút gọi trăng khuya.

Ta đi suốt dặm trường trong tâm tưởng
Chỉ gặp ta với từng nỗi quạnh hiu
Ta thấy mình trong muôn trùng hạt cát
Hạt cát vàng thấm đỏ chút phù hoa.

Ta vẫn biết lòng ta còn vương vấn
Chút bụi hồng, lạc thú phút tiêu dao
Sa mạc cát dưới trăng nhường ảo hóa
Mãi mê nhìn tưởng áo lụa nào bay.

Lòng ta đó đã lầm bao nhiêu bận
Nhớ rồi quên, nên lạc lối nẻo đời
Khi ngoảnh lại, dấu trăng mờ lối cũ
Lòng thẹn lòng rồi cứ mãi bâng khuâng.

Đà Nẵng, những đêm mưa bão, tháng Mười một, 2020