đêm trăng lạc lối cảnh sơn hà

ngày xuân dạo cảnh chốn nhân gian
vui mãi chiều buông lỡ ánh tà
múc trăng giữ bóng bâng khuâng tiếc
áo đẫm hương khuya nặng cõi lòng.

đã say trăng gió dặm trường xa
cỏ lạ hoa thơm khiến ngại ngần
trông phương Nam ấy nghe chuông vọng
giận nhớ rừng xanh, hận nhớ nhà.

Trí Như cảm tác khi đọc bài thơ Xuân sơn nguyệt dạ của Vu Lương Sử
nơi đất mẹ, tháng Mười một, 2019

trên ghế sa-lông ngồi nhớ mẹ

nhớ năm xưa
con ngồi đây
nhìn ảnh mẹ
khóc nức những đêm trường

trong bóng đêm
con hận lòng tội lỗi
trách người đi
vội vã biết nhường nào

chiếc ghế sa-lông
những đêm ba mươi không còn mẹ
anh quắn quít chạy
ba vội vàng lo
chuẩn bị cúng giao thừa
con ngồi thừ nhìn căn nhà lạnh
vắng mẹ rồi ai quét dưới hiên trăng.

Đà Nẵng, Rằm tháng Mười, Kỷ Hợi (2019)

để mắt người xưa cũng lộng cười

chim non gãy cánh nương về tổ
biết có còn ai đợi cuối đường
mưa gió đã sang mùa đông khác
những tình thôi chẳng dám tơ vương

nhắc nữa làm chi chuyện đã rồi
ngại ngùng sương gió, sợ đơn côi
chim mê mãi hát ca đời lạ
say tình tình lại bạc như vôi

khóm mai đã rụng mùa xuân trước
trơ lại cành khô lạnh khẳng khiu
chắc cũng đủ nâng đôi cánh ướt
đứng gù trong lúc đợi xuân sang

thiều quang cánh vỗ tìm ra biển
cắp nắng về xây lại cuộc đời
một cuộc đời tươi hơn mộng cũ
để mắt người xưa cũng lộng cười

phi trường DFW, 29 tháng Mười, 2019

khi nào chiếc lá biết lênh đênh

mùa thu theo gió sang miền nhớ
chiếc lá vàng rơi bỗng thẫn thờ
thản thốt hỏi sao người chẳng đợi
lá vàng rơi lẻ khóc bơ vơ

ta phải đi rồi lá biết không
đường về lạnh lẽo gió mênh mông
trời đông gió lạnh mùa đông cũ
lá ở trời tây nhớ ta không

thôi trách làm chi những phận đời
lênh đênh như lá rụng mùa sang
thu đi thu đến thu về lại
người vẫn lênh đênh phận bẽ bàng

có hẹn cùng nhau một phút nao
khi lìa cây lá biết lênh đênh
đời ta đời lá như làm một
rụng xuống trần gian phải lênh đênh

Thu ở Garland, tháng Mười, 2019

trăng thu

trăng thu nửa bóng vắt lưng trời
nửa bóng đâu rồi? nửa bóng ơi!
gió lạnh rì rào tâm sự cũ
mây chiều lững thững giọt sầu rơi
mang mang lữ khách buông lòng hỏi
lẳng lặng non cao khẽ trả lời:
vốn dĩ trăng kia là một thể
tuỳ thời phải có lúc tròn vơi.

Garland, tháng Chín, 2019

chút tình đã cũ

chiều lộng gió cuộn ta về cõi nhớ
những hồn nhiên thơ mộng của một thời
thời đã sống như thiêu thân ngây dại
vui đóm tàn đâu hiểu chuyện ngày mai.

giờ nhìn lại hỏi đôi lần hối tiếc
thoáng thời gian tuổi trẻ vội vàng qua
tiếc ngày tháng lang thang hoài phố thị
ngắm phồn hoa rồi mộng những phồn hoa.

người trách ta đã dường như quên mất :
ánh trăng xưa câu hát vọng đêm trường,
quên buổi cơm tiếng nói cười rộn rả
mà nào hay gác đũa đã lìa xa,
quên chén rượu thoáng say rồi lại tỉnh
câu chuyện buồn chợt kể để thêm đau,
quên lạc thú ngỡ thật mà ảo tượng
ánh tà dương lịm tắt nẻo tương lai,
quên đêm dài ai tìm ai trong mộng
gặp nhau cho thêm mặn giọt lệ nồng,
quên tất cả, hồ như quên tất cả
một thời xa chìm tận đáy tâm hồn.

người ơi, ta.. có bao giờ hối tiếc
những đêm trăng hoang dại thả hồn mình
ôi.. cuộc sống một thời đầy thi vị
dẫu ngây thơ nhưng thật tấm chân tình.

giờ lênh đênh vẫn giữ từng kỷ niệm
vẫn hằng sâu phía đuôi mắt nheo cười
nhưng ta biết chẳng thể nào vương lại
chút hương xưa đã gửi gió ngàn bay.

Garland, tháng Bảy, 2019